120. Kinh Hành Sanh

19/05/202011:30(Xem: 23610)
120. Kinh Hành Sanh

TAM TẠNG THÁNH KINH PHẬT GIÁO

TẠNG KINH (NIKÀYA)
Thi Hóa
TRUNG BỘ KINH

( Majhima  Nikàya )


Tập IV
Hòa Thượng THÍCH MINH CHÂU
Dịch sang tiếng Việt từ Tam Tạng Pàli

Chuyển thể Thơ :

Giới Lạc  MAI LẠC HỒNG  tự TUỆ NGHIÊM

 ( Huynh Trưởng Cấp Tấn  - GĐPTVN tại Hoa Kỳ )

Email : [email protected]


120. Kinh HÀNH SANH

( Sankhàrupapatti sutta )

 

Như vậy, tôi nghe :

 

          Một thời, đức Thế Tôn Thiện Thệ 

          An trú tại Xá-Vệ thành này

              Sa-Vát-Thí  cũng là đây

       Kỳ Viên Tinh Xá  hôm mai tịnh, hòa

          Còn có tên Chê-Ta-Va-Ná              (Jetavana)

          Cấp-Cô-Độc Trưởng giả tín gia

             (A-Na-Thá-Pin-Đi-Ka)         (Anathapindika)

       Tín thành dâng đến Phật Đà trước đây

          Tại đây, Ngài gọi chư Phích-Khú :

 

    – “ Các Phich-Khú ! Hãy khéo nghe đây ! ”.

 

              Chư Tỷ Kheo tại nơi này

       Vâng đáp lời Phật. Rồi Ngài thuyết ngay :

 

    – “ Chúng Tăng này ! Ta sẽ giảng giải

          Cho các ông sự Tái Sanh này

              Do ‘hành’ đưa lại như vầy.

       Hãy nghe, suy nghiệm pháp đây kỹ càng ”.

 

    – “ Chúng con đã sẵn sàng thính Pháp ”.

 

          Chư Tỷ Kheo vâng đáp Phật Đà.

              Đức Thế Tôn liền giảng ra :

 

 – “ Ở đây, này Chúng Tăng-Già ! Tỷ Kheo

          Đầy đủ tín và đều đủ giới

          Đầy đủ văn, thí với tuệ minh,

              Vị ấy suy nghĩ tự mình :

      ‘Mong rằng ta sẽ tái sinh tức thì

          Ngay sau khi mạng chung thân hoại,

          Sẽ sinh lại cộng trú trong nhà

              Dòng Sát-Đế-Lỵ hoàng-gia’.

       Định tâm như vậy, lâu dài trú tâm

          Tu tập tâm, chuyên tâm như vậy,

          Những ‘hành’ ấy của Tỷ Kheo này

              Được an trú, tu tập hoài

       Làm cho sung mãn đủ đầy, sẽ đưa

          Vị ấy thọ sanh vừa với nguyện

          Của vị ấy diễn tiến trước nay.

 

              Này các Tỷ Kheo ! Như vầy

       Đây là đạo, chính là đây lộ trình

          Đưa đến sự tái sinh nơi ấy.

          Cũng như vậy, này các Tỷ Kheo !

              Một vị Phích-Khú hành theo

       Đầy đủ tín, giới, đủ đều thí, văn,

          Đầy đủ phần trí tuệ thông thái,

          Tâm mong ước được tái sinh ra

              Trong đại-gia-tộc thế gia

       Của dòng Phạm-chí (tức Bà-la-môn),

          Hay sinh trong Cư Sĩ gia tộc,

          Không sợ nhọc, vị ấy âm thầm

              Chuyên định tâm, an trú tâm,

       Tu tập tâm ấy. Hành thâm như vầy

          Tỷ Kheo này dần được an trú

          Tu tập, làm đầy đủ tối đa

              Sẽ đưa vị ấy sinh ra

       Tại chỗ vị ấy thiết tha mong vầy.

 

          Các Tỷ Kheo ! Chính đây là đạo 

          Là lộ trình đưa thấu nơi sinh.

              Tỷ Kheo đầy đủ đức tin,

       Đủ giới, văn, thí, tuệ minh tinh tường,

          Nghe Tứ Đại Thiên Vương (1) thọ mạng

          Thật lâu dài, tướng sang đẹp xinh

              Có nhiều lạc thọ – mong mình

       Sau khi thân hoại, tái sinh cõi này.

 

          Hoặc vị đây được nghe, nguyện mãi :

         ‘Chư Thiên tại Ta-Vá-Tim-Sa  (2)

             (Cõi trời Đao-Lợi cũng là) &

       Chư Thiên tại cõi Dạ-Ma (3), hay là

          Chư Thiên Tu-Si-Ta (Đâu Suất) (4) &

          Chư Thiên thuộc Hóa-Lạc cõi ni

             (Tức Niêm-Ma-Ná-Ra-Ti) (5) &

       Tha-Hóa Tự Tại (6) các vì chư Thiên…

 

          Khắp Chư Thiên các cõi trời ấy 

          Đều hết thảy thọ mạng lâu dài

              Lại có lạc thọ tràn đầy

       Và có mỹ tướng hình hài uy nghi.

          Mong rằng ta sau khi thân hoại

          Sẽ sinh lại các cõi Trời này

    ______________________________

 

    *  Các cõi Trời Dục Giới :

 

   (1)  Cõi trời  Tứ Đại Thiên Vương ( Catummahàrajà Deva ).

   (2)  Cõi trời Đao Lợi ( Tàvatimsà ) còn gọi cõi Tam Thập Tam

         Thiên, và vị Vua trời  Sakka  Deva Indra  ( Đê Thích hay

         Thích Đề Hoàn Nhân ).   

   (3)  Cõi trời Yàmà (Dạ Ma) và Vua trời Dạ-Ma: Suyàma.       

   (4)  Cõi trời Đâu Suất ( Tusita ) và vị Vua trời Santusita.

   (5)  Cõi trời Hóa Lạc Thiên ( Nimmànarati ) và vị Vua trời

          Sunimmita của cõi này.

   (6)  Cõi trời Tha Hóa Tự Tại Thiên ( Paranimmitavasavatti ).

         Và vị Vua trời Vasavatti  của cõi này.

 

              Cộng trú Chư Thiên nơi đây’.

       Rồi vị ấy chuyên định ngay tâm mình

          Trú, tu tập, giữ gìn tâm ấy,

          Những ‘hành’ đấy của Tỷ Kheo này

              Được an trú, tu tập vầy

       Làm cho sung mãn tràn đầy tối ưu

          Đưa Tỳ-Khưu này sinh cõi ấy.

          Đây là đạo, chính đấy lộ trình

              Đưa đến nơi muốn tái sinh.

 

       Lại nữa, vị có đức tin đủ đầy

          Đầy đủ giới, đủ đầy văn, thí,

          Đầy đủ trí. Vị ấy nghe vầy :

             ‘Ngàn Phạm Thiên (*) thọ mạng dài

       Mỹ tướng, lạc thọ nhiều thay, khôn cùng

          Ngàn Phạm Thiên thấm nhuần sống thế,

          Biến mãn khắp ngàn thế giới ngay,

              Thấm nhuần, biến mãn đủ đầy

       Các chúng sinh được sinh ngay cõi này.

 

          Ví như vầy : Một người có mắt  

          Tay cầm chắc trái A-Man-Đa

             (Trái A-Ma-Lặc cũng là)

       Nhìn chăm trái ấy – Trải qua cũng vầy 

          Ngàn vị Phạm Thiên này vời vợi

          Ngàn thế giới biến mãn, thấm nhuần

              Và sống biến mãn, thấm nhuần

       Các chúng sinh được sanh tuần tự lên

          Thế giới trên. Vị ấy nghĩ ngợi :

    _______________________________

 

    (*) : Cõi trời Phạm Thiên  Brahma Kayikà với vị Phạm Thiên 

         ( Brahma ) được  nhiều  tôn  giáo  coi là đấng Thượng Đế

          sáng tạo muôn loài vạn vật. (Thuộc Sắc Giới )

 

 

         ‘Mong sau khi thân hoại mạng chung

              Ta sẽ được sinh và cùng

       Cộng trú ngàn vị muôn trùng Phạm Thiên’.             

          Vị ấy liền tái sinh cõi ấy…

          Cũng như vậy, vị này nghe rằng :

              Có hai, ba, bốn, năm ngàn

       Mười ngàn… cho đến trăm ngàn Phạm Thiên

          Có thọ mạng triền miên được hưởng

          Có mỹ tướng, lạc thọ thật nhiều.

 

              Ví như, này các Tỷ Kheo !

       Có một viên ngọc, mỹ miều bảo châu

          Đẹp đẽ, màu trong suốt tám mặt,

          Khéo dũa mài, được đặt lên trên

              Tấm vải màu nhạt làm nền

       Bảo châu chiếu sáng mọi bên chói ngời.

          Cũng vậy, Trời Phạm Thiên hàng vạn

          Sống thấm nhuần, biến mãn suốt ngay

              Cả mười ngàn thế giới này.

 

       Vị ấy nghĩ : ‘Mong ta đây đến kỳ

          Thân hoại mạng chung, thì sinh tới

          Cộng trú với mười ngàn Phạm Thiên’.

              Hoặc Tỷ Kheo ấy nghe liền :

      ‘Phạm Thiên mười vạn mạng duyên lâu dài

          Có tướng tốt, tràn đầy lạc thọ…’

          Rồi vị đó cũng thấm nhuần nhanh

              Và biến mãn các chúng sanh

       Sanh lên các thế giới lành nơi đây.

 

          Ví như vầy : Một đồ trang sức

          Bằng vàng ròng, làm thực khéo tay,

              Tôi luyện trong lò đủ đầy

       Thợ vàng thiện xảo đêm ngày ra công

          Đem đặt trong tấm màn màu nhạt

          Sẽ chiếu rực, sang thật chói chan.

              Cũng vậy, này Tỷ Kheo Tăng !

       Trăm ngàn Phạm Chúng trú an, thấm nhuần

          Và biến mãn trăm ngàn thế giới.

          Vị ấy nghĩ : ‘Mong với điều rằng :

              Khi ta thân hoại mạng tàn        

       Được sinh, cộng trú trăm ngàn Phạm Thiên’.

 

          Lại nhân duyên, này các Phích-Khú !

          Vị Tỷ Kheo đầy đủ tín, văn,

              Đầy đủ giới, thí, trí phần,

       Được nghe : ‘Thiên Chúng các tầng trời riêng

          Chư Quang Thiên, Thiểu Quang Thiên  hướng

          Quang Âm Thiên, Vô Lượng Quang Thiên, (*)

              Biến Tịnh Thiên, Thiểu Tịnh Thiên,     (*)

       Thiện Hiện, Vô Lượng Tịnh Thiên, Vô Phiền,

          Vô Nhiệt Thiên, Thiện Kiến, Quảng Quả, (*)

          Và kể cả A-Ca-Ni-Sa  (1)

              Có thọ mạng thật lâu xa,

       Tướng tốt, lạc thọ thật là nhiều thay !’.

 

          Vị ấy nghĩ : ‘Khi ta thân hoại,

          Mong rằng ta sinh lại các nơi

              Như kể trên các cõi Trời’.

       Rồi vị ấy chuyên định nơi tâm này

          An trú, tu tập ngay tâm ấy

          Những ‘hành’ ấy của Tỷ Kheo này

              Được an trú, tu tập vầy

    _____________________________

 

(*) : Xem chú thích ở cuối Kinh này ( Kinh Hành Sanh 120 ).

(1) : Một trong 18 tầng Trời Sắc-giới : Akanisha.

 

 

       Làm cho sung mãn tràn đầy, tối ưu

          Đưa Tỳ-Khưu này sinh cõi ấy,

          Đây là đạo, chính đấy lộ trình

              Đưa đến nơi muốn tái sinh.

       Lại nữa, vị có đức tin đủ đầy

          Đầy đủ giới, đủ đầy văn, thí,

          Đầy đủ trí. Vị ấy nghe truyền :

             ‘Chư Thiên Xứ Không Vô Biên,

       Hoặc được nghe ‘Thức Vô Biên Xứ này,

          Hoặc đạt ngay Vô Sở Hữu Xứ,

          Đạt Tưởng Xứ Phi Tưởng Phi Phi

              Thọ mạng lâu dài, diên trì

       Có nhiều lạc thọ, mọi thì trú an.

          Vị ấy nghĩ : ‘Khi thân tan hoại

          Mong rằng ta sinh lại các nơi 

              Như các Xứ kể trên’, thời

       Tỷ Kheo ấy chuyên định nơi tâm này

          An trú, tu tập ngay tâm ấy

          Những ‘hành’ ấy của Tỷ Kheo này

              Được an trú, tu tập vầy

       Làm cho sung mãn tràn đầy, tối ưu

          Đưa Tỳ-Khưu này sinh cõi ấy,

          Đây là đạo, chính đấy lộ trình

              Đưa đến nơi muốn tái sinh.

       Lại nữa, vị có đức tin đủ đầy

          Đầy đủ giới, đủ đầy văn, thí,

          Đầy đủ trí. Vị ấy suy tư :

             ‘Mong rằng với sự đoạn trừ

       Các lậu hoặc, thắng trí từ việc đây

          Ta chứng ngộ đủ đầy, chứng lấy

          Trú an lạc hiện tại chẳng lầm

              Vô lậu giải thoát tuệ & tâm’.

       Vị ấy với sự hành thâm như vầy

          Đoạn trừ ngay tất cả lậu hoặc

          Với thắng trí chân thật minh quang,

              Chứng ngộ, chứng đạt, trú an

       Ngay trong hiện tại rỡ ràng chẳng sai,

          Tâm-giải-thoát sâu dày vô lậu

          Tuệ-giải-thoát vô lậu chứng rồi.

              Này các Tỷ Kheo ! Mọi thời

       Tỷ Kheo này chẳng sinh nơi nào, và

          Không sinh ra chỗ nào nữa cả ”.

 

          Nghe Thế Tôn Giác Giả giảng bày

              Các Tỷ Kheo tại nơi này

       Hoan hỷ tín thọ lời Ngài Thế Tôn ./-

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật  ( 3 L )

*  *   *

( Chấm dứt Kinh 120 : HÀNH SANH  ( SANKHÀRUPAPATTI )  

    __________________________________

 

(*) : Chú thích trang 630 : Các cõi Trời Sắc Giới :-  SƠ THIỀN :

 

1) Trời Phạm Phụ  (Brahmapurohita).      2) Trời Phạm Chúng

   (Brahmapàrisajja bhùmi). 4) Trời Đại Phạm ( Mahàbrahma ).

-  NHỊ THIỀN :

  1) Trời Thiểu Quang (Parìttàbha).    2) Trời Vô Lượng Quang

   (Appamàmàbhabhùmi). 3) Trời Quang Âm (Abhassaràbhùmi). 

-  TAM THIỀN :

1) Trời Thiểu Tịnh (Parittasubha).       2) Trời Vô Lượng Tịnh

   (Apramànasubha).       3) Trời Biến Tịnh (Subhakritsna).

- TỨ THIỀN :

1) Trời Quảng Quả (Vehappalàbhùmi).           2) Trời Vô Tưởng

   (Asaññasattabhùmi).       3) Tịnh Cư Thiên (Sud dhàvàsa),Tịnh

   Cư Thiên có 5 cõi chỉ dành cho các vị Bất Lai và A-La-Hán:

   a/ Trời Vô Phiền (Avihàbhumi). b/ Trời Vô Nhiệt (Atapàbhùmi).  

   c/ Trời Thiện Kiến (Sudassàbhumi).           d/ Trời Thiện Hiện              

      (Sudassìbhumi).       e/ Trời Sắc Cứu Kính (Akanitthabhùmi).

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/10/2014(Xem: 22695)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 15183)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 14847)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15962)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 14407)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 20332)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 21591)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 14220)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16979)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19631)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.