Bên trời viễn phương (thơ)

15/10/201407:07(Xem: 15493)
Bên trời viễn phương (thơ)


lotus1


BÊN TRỜI VIỄN PHƯƠNG (*)



 

 

Cuộc chờ

Cuộc hẹn – hôm nay

Cuộc vui sơ ngộ

Cuộc đày đọa qua.

Mây nghiêng

Nghiêng dặm quan hà

Nửa chìm bóng mộng

Nửa pha phôi chiều.

 

Nắng vàng chạm bến cô liêu

Ta gieo tâm sự xuống lều cỏ hoa.

Bên trời nhánh khói lam xa

Ai còn níu lại bóng tà huy xưa ?

 

Ai còn nghe nỗi sớm trưa

Áo vai sờn gánh bốn mùa nước mây !

Long đong cánh hạc xuân gầy

Vẫn là hạt bụi phương đài một phen.

 

Vo tròn cuộc lữ vào tim

Cho xanh nỗi nhớ trăm miền gọi nhau.

Biết rằng: đời muôn sắc màu

Đường chia bước mộng hôm nào đó thôi !

 

Ta về

Nhặt bóng chiều trôi

Chép trang thơ tụng bên trời viễn phương

Cà Phê “Hoa Kiểng”

Trăng huyền sương

Xưa sau còn một mùa hương tự tình.

                                                             Trà Vinh, 3.5. 2014.

                                                             Mặc Phương Tử.

(*). Nhân chuyến thăm Trà Vinh,

Cùng có mặt : Kha Tiệm Ly, Vĩnh Thuyên,

Hồng Băng, Nguyễn Thị Mây và Lãng Thanh.

 



lotus4


 

BÊN DÒNG BA LAI NĂM CŨ.

 

Ta trú nắng

Bên dòng Ba Lai năm cũ

Ly nước dừa

Nghe thấm vị quê hương.

Ngồi tính nhẩm

Bốn mươi năm tròn đủ

Tiễn người

Mấy lần áo rũ phong sương.

 

Bạc phếch vai đời

Bao mùa trăng viễn mộng

Muôn ngả đường mây

Ai theo dấu tìm chim ?

Thời gian vụt bóng qua thềm

Ta người thoáng đã lên miền lục xuân.

 

Ta vẫn biết

Dòng sông tháng ngày chuyên chở

Nỗi vui buồn

Khôn xiết chuyện đôi bờ.

Lúc trong xanh

Khi đục ngầu một thuở

Như lòng ta thai nghén một bài thơ.

 

Ai đâu xóa hết

Những nỗi đời lữ thứ

Để tìm ra một định nghĩa vô thường.

Ngồi trú nắng

Bên dòng Ba Lai năm cũ

Mây viễn phương

Mà ta cũng viễn phương !

Đi cho tận mặt quê hương

Đi cho nát cuộc miên trường tử sinh.

                                                         Bến Tre, 3.5.2014.

                                                         Mặc Phương Tử.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2014(Xem: 15164)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 14834)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15960)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 14397)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 20320)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 21574)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 14203)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16964)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19572)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 19723)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,