110. Tiểu Kinh Mãn Nguyệt

19/05/202011:27(Xem: 20473)
110. Tiểu Kinh Mãn Nguyệt

TAM TẠNG THÁNH KINH PHẬT GIÁO

TẠNG KINH (NIKÀYA)
Thi Hóa
TRUNG BỘ KINH

( Majhima  Nikàya )


Tập IV
Hòa Thượng THÍCH MINH CHÂU
Dịch sang tiếng Việt từ Tam Tạng Pàli

Chuyển thể Thơ :

Giới Lạc  MAI LẠC HỒNG  tự TUỆ NGHIÊM

 ( Huynh Trưởng Cấp Tấn  - GĐPTVN tại Hoa Kỳ )

Email : [email protected]


110. Tiểu Kinh MÃN NGUYỆT

( Cùlapunnama sutta )

 

Như vậy, tôi nghe :

 

          Một thời, Đức Thế Tôn Thiện Thệ       

          Sa-Vát-Thí – Xá-Vệ – trú qua

              Đông Viên – Púp-Bá-Ra-Ma,

       Mi-Ga-Ra-Má-Tú-Pa-Sá-Đà, 

          Cũng chính là Giảng đường Lộc Mẫu

          Lúc bấy giờ vào dạo trăng tròn

              Trong ngày Bố-tát trời trong,

       Thế Tôn ngồi giữa rất đông Tăng-Già

          Đang đoanh vây quanh tòa Đại Giác

          Giữa trời mát, trên bãi cỏ dày.

 

              Phật nhìn Chúng Tỷ Kheo đây

       Đang rất yên lặng, tâm đầy tịnh thanh.

          Đấng Trọn Lành Thế Tôn liền bảo :

 

    – “ Các Tỷ Kheo ! Bất hảo một người

              Có thể biết được một người

       Tâm hành bất chánh, tức thời nói ngay :

         ‘Chính vị này là người bất chánh’

          Có xảy ra cái cảnh đó không ? ”.

 

       – “ Y không biết, bạch Thế Tôn ! ”.  

 

 – “ Lành thay ! Này các Sa-môn ! Đúng vầy !  

          Không thể có việc này, sự kiện

          Người bất chánh phát hiện, biết ngay

             ‘Người bất chánh là người này’,

       Nhưng các Phích-Khú ! Điều này có chăng :

          Một người hằng bất chánh, hạ liệt

          Có thể biết người chân chánh không ? ”.

 

       – “ Y không biết, bạch Thế Tôn ! 

 

 – “ Lành thay ! Này Chúng Sa-môn ! Đúng vầy !

          Không thể có việc này, sự kiện

          Các Tỷ Kheo ! Về chuyện như vầy

              Người bất chánh có đủ đầy

       Các pháp bất chánh, chẳng ngay – mọi đàng,

          Giao du toàn với người bất chánh,

          Nói như người bất chánh, hay là

              Suy tư, hành động làm ra

       Như người bất chánh, có tà kiến hư,

          Bố thí như hạng người bất chánh.

 

          Các Tỷ Kheo ! Bất chánh người này  

              Thế nào là có đủ đầy

       Các pháp bất chánh, chẳng ngay thẳng vầy ?

          Hạng người này vô tàm, vô quý,

          Bất tín, chỉ biếng nhác, không nghe

              Thất niệm, liệt tuệ mọi bề

       Đầy pháp bất chánh nói về là đây.

 

          Các Tỷ Kheo ! Người đầy vô hạnh

          Người nào kẻ vô hạnh kết giao ?

              Các ông ! Những Bàn-môn nào

       Vô tàm, vô quý, không sao tin lời,

          Nghe ít và biếng lười, liệt tuệ

          Hay những kẻ thất niệm… vân… vân…

              Thời người bất chánh kết thân.

       Còn người bất chánh trong phần suy tư

          Thế nào như người bất chánh vậy ?

          Những người ấy suy nghĩ hại mình,

              Làm hại người khác, sinh linh,

       Suy nghĩ làm hại cả mình, người ta.

 

          Thế nào là tư lường bất chánh ?

          Người bất chánh tư lường hại mình,

              Làm hại người khác, sinh linh

       Tư lường làm hại cả mình, người ta.

 

          Thế nào là nói năng bất chánh ? 

          Người bất chánh nói ác, dối gian,

              Hai lưỡi, phù phiếm lăng nhăng,

       Những người bất chánh nói năng như vầy.

 

          Các Tỷ Kheo ! Hằng ngày cuộc sống 

          Người bất chánh hành động sao đây

              Như người bất chánh sống vầy ?

       Người bất chánh ấy thường bày sát sanh,

          Thường thực hành tà hạnh trong dục,

          Thường nhiều lúc lấy của không cho.

              Biết người bất chánh là do

       Hành động bất chánh nhỏ to kể vào     

          Các Tỷ Kheo ! Thế nào là chuyện

          Người bất chánh tà kiến như là

              Những người bất chánh xấu xa ?

       Những người bất chánh có tà kiến như :

          Không long từ bố thí, tế tự,

          Không mọi thứ lễ hy sinh nào,

              Không có quả dị thục nào,

       Các nghiệp thiện ác & đời sau không hề !

          Không có về đời khác, các cõi,

          Không có loại hóa sinh, mẹ cha,

              Ở đời cũng không có ra           

       Những Sa-môn hay những Bà-la-môn

          Có chánh hạnh đáng tôn, chánh hướng,

          Tự chứng đạt với thượng trí ngay,

              Các đời khác và đời này

       Và truyền dạy lại tương lai nối truyền.

 

          Các Tỷ Kheo  Sao liền được chỉ

          Kẻ bố thí như bất-chánh-nhân ?

              Ở đây, kẻ ấy mọi phần

       Bố thí một cách không cần kể ai,

          Vô lễ, không tự tay bố thí,

          Không suy nghĩ cặn kẻ, buông lung,

              Bố thí vật không cần dùng,

       Bố thí không nghĩ đến chừng tương lai.

          Và người này bố thí như thể

          Là những kẻ bất chánh, chẳng ngay.

 

              Các Tỷ Kheo ! Những người này

       Nhiều pháp bất chánh trên đây thực hành,

          Nghiệp quả dành sau khi thân hoại :

          Sinh vào cõi địa ngục, bàng sanh,

              Là những cảnh giới sẵn dành

       Cho người bất chánh chẳng lành thọ sanh.

 

          Các Tỷ Kheo ! Người lành, chân chánh

          Biết được người chân chánh hay không ? ”.

 

       – “ Thưa biết được, bạch Thế Tôn ! ”.

!

 – “ Lành thay ! Này Chúng Sa-Môn ! Đúng vầy ! 

          Sự tình này có thể sẽ có

          Người chân chánh biết rõ điều này :

             ‘Người bất chánh là vị đây !’ 

       Có thể xảy đến như vầy hay không ? ”.      

 

 

    – “ Bạch Thế Tôn ! Có thể biết được ! ”.   

 

    – “ Các Tỷ Kheo ! Sau trước thẳng ngay   

              Người chân chánh có đủ đầy

       Về chánh pháp, giao du ngay mọi thời

          Với những người cao thượng, chân chánh

          Suy nghĩ như chân chánh các vì,

              Tư lường như những vị ni,

       Nói năng như bậc hành trì chánh chân,

          Hành động như bậc chân chánh đó,

          Chánh kiến có như bậc chánh chân,

              Bố thí như bậc chánh chân.

       Các ông ! Sao là bậc chân chánh này

          Có đủ đầy chánh pháp như vậy ? 

 

          Những vị ấy thật có lòng tin   

              Có lòng tàm, quý phân minh,

       Nghe nhiều, có chánh niệm, tinh tấn hoài,

          Có trí tuệ, miệt mài cần mẫn.

          Các Tỷ Kheo ! Viện dẫn như vầy

              Thời những người chân chánh này

       Những điều chánh pháp đủ đầy, thanh cao.

 

          Các Tỷ Kheo ! Thế nào là việc

          Người chân chánh giao thiệp thẳng ngay

              Với các bậc chân chánh vầy ?

       Ở đây, các Phạm-chí hay những vì

          Sa-môn chi có tàm, có quý,

          Nghe nhiều, có tuệ trí, tinh cần,

              Chánh niệm… thì mới kết thân

       Là bạn hữu của vị chân chánh này.

 

          Thế nào điều vị đây suy nghĩ ?  

          Người ấy không suy nghĩ mọi thời    

              Tự làm hại mình, hại người,

       Không suy nghĩ hại đồng thời cả hai.

          Các Tỷ Kheo ! Vị đầy chân chánh

          Cũng tư lường nhằm tránh hại mình,

              Không làm hại người, sinh linh,

       Không làm hại cả hai : mình, người ta.

 

          Thế nào là nói năng như thể

          Người chân chánh được kể ở đây ?

              Người chân chánh từ bỏ ngay

       Nói láo, hai lưỡi, lời đầy ác gian,

          Lời phù phiếm, chuyện toàn vô ích.

          Người chân chánh chỉ thích nói năng

              Những lời chân thật hiền nhân.

 

       Thế nào hành động người chân chánh làm ?

          Người chân chánh không làm điều ác,

          Bỏ sự sát, trộm cướp, tà dâm.

              Các Tỷ Kheo ! Sao là phần

       Có chánh kiến như chánh chân các vì ?

          Người chân chánh mọi thì chánh kiến :

         ‘Có bố thí, có chuyện lễ nghi

              Lễ hy sinh, tế tự vì

       Có quả dị thục, nghiệp chi ác & lành,

          Có tái sanh đời này, đời kế,

          Hóa sanh loại, có mẹ, có cha,

              Ở đời có những vị là

       Sa-môn, Phạm-chí trải qua rthực hành

          Chánh hướng, chánh hạnh lành, an lạc

          Tự chứng đạt với thượng trí vầy

              Đời này, đời khác, truyền lai.

       Vị ấy có chánh kiến ngay như là              

 

 

          Người chân chánh sống qua như thế.

          Các Tỷ Kheo ! Còn thế nào là

              Bố thí chân chánh như là

       Người chân chánh đã trải qua mọi phần

          Bố thí bằng một cách lễ độ,

          Tự tay mình làm bố thí ni,

              Có sự kỹ lưỡng nghĩ suy,

       Bố thí toàn những vật chi cần dùng.

          Nghĩ đến tương lai cùng bố thí.

          Người chân chánh bố thí như là

              Những người chân chánh, thật thà,

       Các Tỷ Kheo ! Lược kể ra như vầy. 

          Người chân chánh đủ đầy Chánh pháp

          Và thực hành với khắp các điều

              Chân chánh mà đã được nêu,

       Sau khi thân hoại, có nhiều thiện duyên :

          Sanh cảnh giới Chư Thiên các cõi,

          Hay cảnh giới Nhân loại lành này ”.

 

              Nghe Phật thuyết giảng như vầy

       Chúng Tăng tín thọ, lòng đầy hân hoan ./-

 

        Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật  ( 3 L )

 

*  *

 

(  Chấm dứt Kinh 110 :  Tiểu Kinh MÃN NGUYỆT –

            CÙLAPUNNAMA  Sutta  )

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/01/2022(Xem: 11617)
Mười lăm năm -giấc ngủ trưa Bao nhiêu chìm nổi chẳng chừa nguồn vui Bao năm lưu lạc kiếp người " Cõi người ta " vẫn không nguôi tự tình Thăng trầm trong kiếp ba sinh Dấu hằn chấm hỏi -phận mình sao đang ? Sông lam lặng chiếc đò ngang
07/01/2022(Xem: 10133)
Tâm Linh Ánh Sáng Mười Phương, Nhân Duyên Kính Phật, Tâm Hương Di Đà. Pháp Âm Nối Gót Bảo Toà, Thênh Thang Mây Trắng, Hà Sa Chốn Tình.
07/01/2022(Xem: 10619)
Trông ra bốn biển năm châu Duyên thơ tao ngộ vàng thau tỏ tường Một người trăm vẻ thiện lương Bồ đề tâm nguyện tỏa hương tinh thần . Tiếng thơ ngọc chuốt vang ngân Tình thơ hồ điệp thiện chân nẻo về Rót tròn cung bậc tỉ tê Trường thiên BỤT CỦA BÉ – đưa về nẻo TÂM
07/01/2022(Xem: 10113)
Cuộc sống là một chuỗi dài giữa lý tưởng và hiện thực. Lý tưởng là điểm hẹn bình yên, trong khi hiện thực đầy dẫy rộn ràng và dạt dào yêu thương. Nhà thơ Hạnh Phương trên bước đường phụng sự lý tưởng đã có những bước đi nhẹ nhàng với nụ cười hiền thiện mà tâm hồn chan chứa yêu thương hy vọng trẻ trung. Nếu thơ là người, và người là nguồn cội của thơ thì Hạnh Phương là hiện thân của nguồn thơ mênh mông đa cảm, đa sắc màu. Thơ của anh chứa chan hy vọng, đầy ắp yêu thương, nhẹ nhàng như làn mây phiêu lãng, và thoang thoảng hương sen tinh khiết.
06/01/2022(Xem: 10262)
Chùa tôi nho nhỏ trong làng Dân chúng bao bọc với hàng cây xanh Trước chùa có cái sân banh Hè về trẻ nhỏ vây quanh nô đùa Chùa tôi hoa lá bốn mùa Xuân Về hoa nở gió đùa bướm bay
06/01/2022(Xem: 9911)
Mơ làn tiết mới quyện ngàn mơ, Chờ đến chùa thiêng khách ngóng chờ. Ánh đạo yên bình thêm tuệ ánh, Tơ lòng lắng dịu bớt tình tơ. Lý thông ứng biện mau hòa lý, Bờ giác nguyền trau sớm cập bờ. Cúi lạy cầu may thà chớ cúi, Ngờ kinh giáo pháp, khổ vì ngờ.
06/01/2022(Xem: 19377)
Trên đường dài có một bà Tay bồng đứa nhỏ đi xa mệt nhoài Cho nên bà muốn xả hơi Nghỉ chân dừng lại ngay nơi lề đường Rồi bà ngủ thiếp mơ màng Nào hay có kẻ lạ đương tới gần Tay cầm đường ngọt trắng ngần Đưa cho đứa nhỏ ham ăn vô cùng,
06/01/2022(Xem: 13911)
Thuở xưa có một người nghèo Làm ăn vất vả, bao nhiêu muộn phiền Để dành được một ít tiền Thấy người giàu khác chàng liền nghĩ suy: “Tiền ta chẳng có nhiều gì Đem ra so sánh ta thì thua xa Người kia giàu có quá mà.”
05/01/2022(Xem: 16958)
Là người Phật tử phải nên Ngẫm trong hành động nói lên điều gì Bao nhiêu ý nghĩ sân si Tham lam vị kỷ ích gì cho thân
05/01/2022(Xem: 19259)
Chuyến tàu của đời tôi : Le train de ma vie.