Bóng Mẹ Trời Quê (Thơ)

17/05/202015:27(Xem: 11199)
Bóng Mẹ Trời Quê (Thơ)
BÓNG MẸ TRỜI QUÊ
Bong-Me-Troi-Que
Đưa mẹ về mưa nắng buồn theo
Bóng mẹ chiều nghiêng xa xứ nghèo 
Ôi! Mẹ tôi một đời lận đận
Tháng năm dài tay mẹ khẳng khiu!
Như dòng sông bàng bạc trăng quê 
Như đồng xanh ru mộng hàng tre
Như cánh cò chiều hôm chấp choáng 
Lời ca dao ngọt lịm trưa hè!
Là mẹ tôi ơi! 
Mẹ là quê hương 
Dẫu con đi trăm ngã ngàn phương 
Vẫn ấp trong Tim hình bóng mẹ 
Đất trời ấm mãi một nguồn thương! 
Nầy gió, nầy hoa, nầy trăng sao
Và em yêu hỡi! Bởi vì đâu 
Tôi yêu mẹ! Sao đời tôi mãi 
Lang bạt phiêu linh tận chốn nào! 
Đưa mẹ về mưa nắng buồn theo 
Lá mo cau thương bẹ quắt queo.
Mẹ ơi! Quê nội chừ tan tác
Bóng mẹ vầng trăng nghiêng xứ nghèo! 
TRẦN THOẠI NGUYÊN
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 13629)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 13201)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 14124)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 13556)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 13169)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 14278)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 15851)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim
05/12/2010(Xem: 15747)
thuộc câu bố thí cúng dường tụng năm giới cấm học tham quán thiền
05/12/2010(Xem: 14208)
Mặt trời thôi ngủ mùa đông thì em thôi ngủ giữa vùng lạnh sương
03/12/2010(Xem: 13902)
bướm bay tung cánh vào đời, tung hoa trên đá tung trời trong sương.