Bất Chợt (Thơ)

03/04/202021:06(Xem: 9375)
Bất Chợt (Thơ)

phong canh 4
BẤT CHỢT

Bóng hình bất chợt xa xăm
Thời gian bất chợt trôi nhanh đêm trường
Tình tôi bất chợt điên cuồng
Thơ tôi bất chợt nặng buồn nhịp âm
Huyền cầm bất chợt nín câm
Trưa hè bất chợt mưa lâm thâm dài
Chữ Vô bất chợt Ra ngoài
Chữ Ngoài bất chợt nằm hoài Trong tim
Tóc dài bất chợt bạc thêm
Túi căng bất chợt nhũn mềm rỗng không
Hôm qua bất chợt trời trồng
Sáng nay bất chợt giữa sân đứng cười
Bất chợt vạn pháp ngưng trôi
Rồi ai bất chợt đứng ngồi không yên
Nhân sinh bất chợt đảo điên
An vui bất chợt ưu phiền lo toan
Niềm tin bất chợt ngỡ ngàng
Phố phường bất chợt bàng hoàng lâm nguy
Thịnh cường bất chợt sụp suy
Tiệc vui bất chợt nâng ly một mình
Vô tri bất chợt hữu tình
Vô tâm bất chợt lung linh tấm lòng
Hiên ngang bất chợt chống phòng
Thanh nhàn bất chợt gánh gồng ưu tư
Buông tuồng bất chợt tĩnh tu
Thông minh bất chợt làm ngu nghĩ khờ
Lăng xăng bất chợt thẫn thờ
Kiêu căng bât chợt ngồi chờ phép thiêng
Và tôi bất chợt nhớ em
Ba mươi năm đã nên duyên bạn đời
Nguồn thơ bất chợt cạn lời
Tiếng chuông bất chợt gọi tôi quay về!

Tâm Không – Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 12330)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 24903)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14392)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15756)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16159)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 14997)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 13544)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 24094)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 21683)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn
01/04/2013(Xem: 26073)
Truyện Kiều (thơ)