Truyện thơ: Vậy Sao!

29/03/202020:29(Xem: 10713)
Truyện thơ: Vậy Sao!
meditation _monk 1

VẬY SAO!

 

Thiền sư tinh tấn tu hành

Cho nên đạo hạnh nổi danh khắp vùng

Bà con ca tụng vô cùng

Ngài nêu gương sáng soi chung cho đời.

Có cô con gái đôi mươi

Trong gia đình nọ ở nơi gần ngài

Nhà buôn thực phẩm kiếm lời

Cô xinh, cô đẹp, mọi người mến thương.

Một ngày tin lạ bất thường

Gia đình khám phá cô đương mang bầu.

Vừa giận dữ, vừa buồn rầu

Mẹ cha cật vấn, cô đâu khai gì

"Ai gây ra cái bầu kia?"

Nín thinh cô chẳng nói chi với nhà,

Mãi sau mới thổ lộ ra:

"Người cha đứa trẻ chính là thiền sư!"

Gia đình phẫn nộ vô bờ

Kéo qua mắng nhiếc thầy tu nặng lời,

Thiền sư nghe chuyện xong xuôi

Thản nhiên nói với mọi người: "Vậy sao?"

Thời gian tuôn tựa sóng trào

Và ngày sinh nở đã mau tới rồi,

Sau khi đứa bé ra đời

Gia đình mang tới tận nơi tu hành

Trao thiền sư trẻ sơ sanh:

"Con thầy, thầy nhận! Chớ đành bỏ lơ!"

Thiền sư vào lúc bấy giờ

Bao nhiêu danh dự tiêu ma thảm sầu

Nhưng thản nhiên, chẳng buồn rầu

Dang tay nhận trẻ nào đâu ngại ngần.

Sư săn sóc trẻ tận tâm

Áo quần, sữa uống xa gần kiếm quanh

Thêm đồ dùng trẻ sơ sanh

Hết lòng lo lắng, tận tình cưu mang

Thời gian trôi tựa sóng vàng

Một năm trời đã lẹ làng đi qua

Cuốn theo bao nỗi xót xa

Gái kia chịu đựng khó mà được thêm

Từ lâu che dấu nỗi niềm

Khai điều gian dối, lụy phiền, xấu xa

Bây giờ mới tỉnh ngộ ra

Cô bèn thú thật cùng cha mẹ mình

Rằng cô gieo mối oan tình

Đặt điều cho kẻ tu hành trước đây,

Thật ra cha đứa bé này

Là chàng bán cá ở ngay chợ làng.

Lời như sét đánh bàng hoàng!

Mẹ cha cô gái vội vàng tìm sư

Xin sư mở rộng tâm từ

Tha cho gái trẻ tội xưa tày trời,

Vợ chồng hối hận lỡ lời

Vu oan giá họa vào nơi cửa thiền,

Xin đem đứa trẻ về liền,

Thiền sư ưng thuận, an nhiên mỉm cười

Khi trao trẻ đến tay người

Thiền sư chỉ khẽ thốt lời: "Vậy sao?"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa phỏng theo “Is That So?”

truyện văn xuôi trong 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2025(Xem: 4878)
Đời người là một cuộc hành trình dài, nhưng lại ngắn ngủi đến không ngờ. Ta khởi đi từ đâu và đích đến là đâu? Câu hỏi ấy không cần ở đâu xa, mà cần sự hồi quang (quay lại nhìn) vào chính tâm mình. Giữa biển đời mênh mông vô tận, con người mãi ngược xuôi tìm cầu tham ái. Có kẻ rong ruổi ngoài trần thế, tìm kiếm một miền an lạc ở tận đâu xa; có người hướng vào tâm linh, mong thấy Phật trong lời kinh, trong tiếng mõ. Lục Tổ Huệ Năng từng dạy: “Tâm mê tức chúng sinh, tâm ngộ tức Phật.” (心迷即眾生,心悟即佛。)(1) “Người mê đi tìm Phật ở phương xa, người ngộ nhận ra Phật nơi tự tâm.”
08/11/2025(Xem: 4544)
Thuở đức Phật ngồi dưới cội bồ đề Đêm gần tàn sáng sao mai xanh biếc Khai mở con đường minh triết phương Đông Sư tử hống chấn động mười ngàn thế giới Giặc ngu tối rùng mình rũ rượi Người vượt thoát tử sinh đến bến bờ tịch tinh Trí tuệ quang minh bừng lên rạng rỡ
06/11/2025(Xem: 6866)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
31/10/2025(Xem: 5476)
Dao Ca Trăng Nhạc & Lời: Khánh Hoàng Ca sĩ: Hạnh Nguyên Hòa âm: Thái Bảo Lộc pps: Thường Minh
25/10/2025(Xem: 6423)
Ngón Tay Chỉ Trăng (tập 01) Trực Chỉ Đề Cương
24/10/2025(Xem: 6050)
a bậc tài danh – Leonardo da Vinci, Baruch Spinoza và Vincent van Gogh – mỗi người là một khía cạnh của hành trình nhân loại tìm đến chân lý. Cả ba đều chứng minh rằng: trí mà không phước thì sáng mà mong manh, phước mà thiếu duyên thì nở muộn như hoa trong đêm, còn duyên mà không trí thì chỉ là hư sắc thoảng qua.
24/10/2025(Xem: 5803)
Thuần nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở là tiếng thơ của Chân Tạng Nghiêm. Một tiếng thơ lấp lánh, long lanh ngời ánh thanh cao, là nguồn thơ trong trẻo, reo ca giọng hát thiên lương trong tận đáy xanh lòng... Lòng yên, tâm lặng như vầng trăng sáng chiếu diệu kỳ. Thi ca đi về trên đôi chân trần, chất phác, nhè nhẹ khẽ chạm vào núi sông, rừng biển, suối thác, mưa nắng, trăng sương, gió mây, cây lá, chim bướm, cỏ hoa trên mặt đất thân yêu. Nhật nguyệt cũng huyền hòa chan chứa giữa ánh sáng ban sơ, diễm tuyệt, bừng lên rực rỡ trong tâm hồn vô ngại của trái Tim Thơ.
22/10/2025(Xem: 5885)
Về thôi, về mặc Cà Sa Về thôi cởi áo Ta Bà phong sương Về thăm lại tiếng chơn thường Thăm vườn lam nhả khói thiêng Cõi Thiền Ô hay, một góc trời yên Một vườn hoa toả hương miền ngàn bay Thoảng trong gió, thoảng chân đài… Gót sen thoát những cơn say bụi trần
21/10/2025(Xem: 3926)
Quảng Đức từ quang chiếu cõi thiền, Tăng Ni đạo hạnh sáng tâm nguyên. Phật tử tinh chuyên bền chí nguyện, Nương theo ân đức bậc cao hiền. Ngưỡng mộ đức - tài Thầy Nguyên Tạng Chí nguyện độ sinh khắp mọi miền Lời kinh nhẹ rót như mưa pháp, Từng bước khoan thai ấm cửa thiền
19/10/2025(Xem: 6188)
Kể từ ngàn xưa muôn thuở nọ, tuy xa xăm, hun hút tuyệt mù nhưng vẫn còn dư vang, thấp thoáng trong sương mờ vạn cổ, những bóng người đi giữa thiên thu vời vợi. Đó là những Thiền sư, những Thi sỹ, những đạo nhân, mặc khách, hành giả đã xuất hiện trên mặt đất, trần gian này. Họ đến rồi đi, chỉ để lại vài tiếng thơ, tiếng sáo hòa lẫn trong tiếng hét, tiếng gầm rền vang với giọng cười tiêu dao, hào sảng còn dội âm trầm hùng suốt vạn đại rung ngân...