Truyện Thơ: Nai Trốn Học

11/02/202021:43(Xem: 12961)
Truyện Thơ: Nai Trốn Học

NAI TRỐN HỌC

 deer-001

Ngày xưa có một bầy nai

Cùng nhau vui sống giữa nơi non ngàn

Nai già khả kính, khôn ngoan

Lại thêm khéo léo, giỏi giang, làm thầy

Bao nhiêu nai nhỏ trong bầy

Được thầy dạy dỗ điều hay, điều lành

Tài tháo vát, sự khôn lanh

Để khi nguy biến thoát nhanh được liền.

Thầy nai có một cô em

Một hôm cô trịnh trọng đem con mình

Đến thăm anh, nói tâm tình:

"Con trai em đó, mong anh chỉ bày

Dạy cho cháu học điều hay

Những điều khôn khéo lâu nay thường dùng

Để mà thoát bẫy diệt vong

Thoát mưu thâm độc, thoát vòng hiểm nguy!"

Thầy nai nói: "Đâu khó gì

Ngày mai cháu đến ta thì dạy cho!"

Đầu tiên theo đúng dự trù

Chú nai đến học cứ như bình thường

Nhưng rồi lòng chú vấn vương

Ham chơi, ham nghịch, chẳng màng học chi

 

Đua đòi theo các nai kia

Không hề đến lớp, thiết gì thầy đâu,

Thời gian sau chẳng bao lâu

Chú nai trốn học, lao đầu rong chơi

Hiểu đâu nguy hiểm ở đời

Biết bao cạm bẫy con người giăng ra

Thế mà chú chẳng thiết tha

Chẳng ham học hỏi để mà thoát thân.

*

Một ngày vô phước bội phần

Chú nai mắc bẫy, sa chân mé rừng

Kẹt luôn chẳng thể vẫy vùng

Ở nhà mẹ chú vô cùng lo âu

Chờ hoài nào thấy con đâu

Mẹ bèn vội vã tới mau hỏi thầy:

"Con em từ bấy lâu nay

Cùng anh theo học giờ đây thế nào?

Khôn ngoan học được là bao

Để mà tránh khỏi sa vào nguy nan?"

Thầy nai chán nản than van:

"Con em dạy khó vô vàn em ơi

Không thích học! Chỉ ham chơi!

Luôn luôn trốn học mặc lời khuyên răn

Nể em anh cố can ngăn

Nhưng mà nó chẳng ăn năn sửa mình,

Em thời ngoan ngoãn, chân tình,

Nó thì ngược lại! Anh đành bó tay

Làm sao dạy nổi nó đây

Chắc rồi thảm họa đọa đày tới nơi!"

Thế là quả đúng như lời

Mẹ nai nghe được tin người con hoang

Ham chơi rong ruổi lang thang

Đã sa vào bẫy bủa giăng dọc đường

Thợ săn bắt giết thảm thương

Lột da, xẻ thịt, lóc xương, chặt đầu

Thật là tai nạn thảm sầu

Mẹ đau! Thầy cũng buồn rầu khôn nguôi.

  •  

Nhận Diện Tiền Thân
Nai anh tức nai Thầy là tiền thân Đức Phật.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao


(Thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE FAWN WHO PLAYED HOOKY

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

_________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 15067)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 13789)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 17817)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 22796)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 28040)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15227)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 16040)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15456)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 29342)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 15290)
Quán tưởng (thơ)