Thế gian huyễn tưởng ? (thơ)

11/02/202010:29(Xem: 12355)
Thế gian huyễn tưởng ? (thơ)
chu khong 2 


Thế gian huyễn tưởng ?


Kính bạch Thầy cả mấy ngày nay mưa gió khiếp qua tại Sydney,

nên con rất sợ và thấy rõ quyền lực của tạo hoá .

Trước khi lên đường về lại Melbourne con có bài thơ này để diễn tả

tâm trạng mấy ngày qua ...Kính dâng Thầy và bạn hữu , con HH 

 


Chiều nay gió mưa to ... ngồi thầm lặng , 

Ký ức bao đời quay tựa cuốn phim ...

Nào ân nhân ... bạn quý... phải kiếm tìm , 

Sâu sắc đáp đền ... không thẹn người biết Đạo ! 

Trong tình cảm hay nghệ thuật cần tinh xảo ! 

Hoa mỹ thêm chút ý vị ngọt ngào !

Huân trưởng thân tình hệ lụy kết giao 

Thế giới bao la... tương quan cùng vạn hữu .

Đời người như chiếc lá xoáy trong nước lũ ,

Như ghe chồng chềnh cần vững tay chèo .

Kinh nghiệm người xưa truyền đạt học theo...

Bến đỗ bình an nhờ kiên trì thực hiện 

Đôi lúc chỉ tìm hiểu mà đừng lên tiếng, 

Cay đắng gì ... buông xả chớ thở than 

Đợi chi đổ vỡ...rồi thấy hoang mang,

Uẩn khúc giải toả... thế gian huyễn tưởng !

Gió mưa to ...vũ trụ quyền uy phạt thưởng?

Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 15554)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 17135)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 68349)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 15441)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 19185)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 19035)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 13910)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 13283)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh