Cố Quận Ngày Về (thơ)

01/09/201908:53(Xem: 12057)
Cố Quận Ngày Về (thơ)

cau o thuoc
Bài xướng:
 
CỐ QUẬN NGÀY V
Ô Thước Kiều Thập Thức)

 

1.

Cố quận đường về gió lộng hoa,

Sương khuya nguyệt chiếu bóng xuyên ngà

Dòng xuôi sóng vỗ đầu trơ bạc

Suối chảy dây leo lá phủ nhoà

Lúa trổ hương thơm ươm nghĩa mộng

Chim gù tiếng vọng nhủ âm ca

Chuông thiền nhẹ điểm vơi sầu nặng

Lữ khách trông theo bóng nguyệt tà.

 

2.

Nguyệt tà soi chiếu sáng trời tây,

Rạng cõi mơ sương tỏ tháng ngày

Thắp nén hương nguyền mong đạo đạt

Trì câu kinh chú ước nghiệp lay

Tình thâm khắc cốt tươi màu mắt

Nghĩa trọng ghi tâm đẹp nét mày

Tật đố xan tham đeo khổ mãi

Bao dung rộng lượng độ trần say.

 

3.

Trần say lũy kiếp(*)lụy duyên sâu,

Bởi thế nên chi lắm vẻ sầu

Mõ sớm đưa người xa cõi lạnh

Chuông khuya thức kẻ đắm tình thâu

Nuôi ân dưỡng đức nồng triêu mộ(*)

Tưới hạnh chăm tâm thắm niệm đầu

Ngộ lẽ chơn thiền tiêu bạc bẽo

Ươm mầm thiện nghiệp dịu thương đau.

 

4.

Thương đau lắm lúc cuộn trăm chiều,

Dõi bước đi về vẻ nhạt liêu

Diệu pháp nghe qua vơi ảo vọng

Chơn kinh tụng niệm tỏa huyền siêu

Tang, linh(*)trạo điệu sầu đau lắng

Mõ, khánh(*)hoà âm khổ não tiêu

Nhịp bước từ nay mong lữ thứ

Hồi đầu bỉ ngạn, lặng phiêu diêu.

 

5.

Phiêu diêu ảo ảo lịm đường tâm,

Ngất ngưởng triền miên báo nghiệp gầm

Thế sự sa đà say cõi mộng

Trò đời lảo đảo buộc lời câm

Trầm xông bảo điện chăm chân tánh

Kệ bỗng hương hoa khải diệu âm

Trạo khúc thiền ca xua não nhiệt

Duyên lành quyện khắp gở tham xan.

 

 

6.

Tham xan đắm nhiễm khổ muôn trùng,

Tử tử sinh sinh lẩn quẩn chung

Vạn loại sinh linh lơ luyến ngó

Muôn loài động vật đảo điên vùng

Cam lồ tịnh thủy trừ oan trái

Diệu pháp thanh trì tẩy chướng lung

Thắp sáng thiền tâm soi đắm nịch

Dắt người thoát khỏi chốn than bùng(*)

 

7.

Than bùng bốc cháy lũ con chơi(*)

Dẫn dụ ba xe(*)thắm đẹp lời

Định tuệ ngời trong, lòng đã t

Bi từ rạng sáng, nghiệp đà vơi

Truyền trao bảo sở trang nghiêm nước

Ký thác gia tài phúc lạc đời

Kiến lập liên đài xây diệu cảnh

An cư lạc nghiệp trải muôn nơi.

 

8.

Muôn nơi tiếp nối tuệ ân mùa,

Sự sự đêm ngày rạng dấu xưa

Khéo giữ trang tâm mưa khó dột

Chuyên gìn bến đức gió khôn lùa

Dần dà hữu lậu tan trôi ng

Tuần tự vô vi quét sạch nua

Lối cũ tràn vui không khổ nữa

Hiên nhà ửng hiện nắng thay mưa.

 

9.

Thay mưa ửng nắng nở tinh anh,

Cấy thiện tu tâm hiển đức lành

Xứ xứ thanh bình hương đạo ngát

Nơi nơi thịnh trị suối rừng xanh

Êm đềm thảo mộc say bông trái

Lặng lẽ cây hoa trĩu lộc cành

Gió mát mang về hương nếp cũ

Chan hoà vũ trụ lánh hư danh.

 

10.

Hư danh bả lợi lụy trần ai,

Lẩn quẩn xưa nay sóng trỗi dài

Biển khổ trầm trầm chìm đắm mãi

Sông mê nịch nịch nổi trôi hoài

Nương thuyền Bát Nhã quy nguồn cội

Cậy ánh Từ Bi hướng bản lai(*)

Chiếu mảnh trăng huyền soi dấu bước

Lối về cố quận sáng đường mai...!

 

California, 28-08-2019

Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền ( Cảm đề)

 

-----------

Chú thích: (*) Luỹ kiếp: Nhiều kiếp.

(*)Triêu mộ: Sớm tối.

(*)(*)Tang, linh, mõ, khánh: Là những

Pháp khí thường dùng trong nghi lễ Phật Giáo.

(*) Chốn than bùng: Nhà lửa tam giới: Dục giới, sắc giới, vô sắc giới.

(*) Lũ con chơi: Các con ham dạo chơi trong nhà lửa, lấy ý từ kinh Pháp Hoa.

(*) Ba xe: Xe dê, xe hưu xe trâu trong phẩm Thí Dụ kinh Pháp Hoa.

(*) Bản lai: Bản lai diện mục tức bộ mặt thật xưa nay.

 

 

---------------------------------------------

 

cau o thuoc-2

Bài họa:
 
GẬP GHỀNH LỐI NHỎ
Ô Thước Kiều Thập Thức)

 

1/

Gập ghềnh lối nhỏ ngóng đầy hoa…

Điểm mấy thu về ngại bóng qua.

Lấm tấm gương soi buồn tóc bạc,

Mênh mang nguyệt chiếu lặng thân nhòa.

Men say cõi thế đan hoài mộng,

Phận lỡ phong trần thấm phải ca.

Sám hối cầu kinh oan khuất giải,

Thời gian đi mãi sợ dương tà…

 

2/

Dương tà bóng lẽ ngẫm về Tây…

Luẩn quẩn vòng đau sợ những ngày.

Cõi mộng loanh quanh sao khổ dứt,

Tơ lòng quấn quýt lại phiền lay.

Vương sầu dạ đắng lìa tâm đạo,

Dệt hỷ đời tươi cảm nét mày.

Hiểu dụ Rùa Mù thời chẳng mãi,  (*)

Nương tìm Pháp bảo thức hồn say.

---------------------

(*)Kinh Rùa Mù Tìm Bộng Cây

 

3/

Hồn say lụy bám mãi đeo sầu,

Biết vậy tâm bình lắng dạ sâu.

Khắc khoải niềm tin sao lạc đến?

Mù mờ nghị lực chẳng an thâu.

Vơi dần nghiệp chướng, kinh xua não,

Hóa giải vô minh, Pháp niệm đầu.

Thấy khổ, trầm luân ngày vững bước,

Tiêu trừ vọng động bớt lòng đau.

 

4/

Niềm đau nỗi nhớ khổ trăm chiều,

Chớ để thang buồn chạm khoảng liêu.

Dẫu hiểu dương trần còn lắm chuyện!

Suy ra lý lẽ phải bao điều.

Tâm từ trải hết cho phiền giảm,

Đạo hạnh vun đầy rõ nhọc tiêu.

Luẩn quẩn mê mờ xa nẻo giác,

Nương vầng trí Nhã ánh phiêu diêu.

 

5/

Phiêu diêu cõi khổ bởi mê lầm,

Cố giữ truyền thừa, vững bước tâm.

Thông điệp khai chơn dần ý sáng,

Ngôn từ diễn tạm vốn lời câm…

An nhiên chuyện tới, vui đèn tuệ,

Lặng lẽ việc rồi, ánh pháp âm.

Tam bảo ân dầy soi bến giác,

Nghiệp tiêu, não đoạn rõ năng tầm.

 

6/

Năng tầm, diệu pháp vốn niềm chung.

Khởi giác,tuệ đầy, thấu để dung.

Vững đạo, nương cầu tìm thiện đến,

Thuận duyên, lập hạnh giữ điên vùng.

Sáu đường lận đận đau thương thấm, (*)

Ba cổ thong dong hỷ lạc cùng.(**)

Cõi Phật thâm nghiêm vạn loại thỉnh,

Trầm luân dứt bỏ Nhã minh bùng. (***)

-----------------------

(*)   Sáu đường

(**) Ba cổ xe (Dụ kinh Pháp Hoa.)

(***)Trí Bát Nhã

 

7/

Minh bùng chẳng động chợ vui chơi… (*)

Rộn rã cùng qua, vắng bặt lời.

Sáng rạng lòng trong bao sự tỏ,

Yên bình tánh thuận vạn niềm vơi.

Đèn tuệ người an soi đường thế,

Mắt trí tâm bi thấu chuyện đời.

Hạnh nguyện tròn tu bên ngày mới,

Sáu trần lặng lẽ hỷ muôn nơi .

----------------------

(*) Thỏng tay vào chợ

 

8/

Muôn nơi khắc dạ nhớ hương mùa,

Vạn loại nương cùng sáng nẻo xưa.

Biết cảm thương đau cơn ác đẫy,

Hiểu ra khốn khổ gió bi lùa.

Hiền lương sống đạo thì đâu đắng,

Thiện hạnh vun niềm thế chẳng chua.

Mọi sự dung thông phiền khó nổi,

Cây đời diệu ngộ thấm ơn mưa.

 

9/

Ơn mưa pháp bảo nguyện năng hành

Giác ngộ tiến tu đến cõi lành

Thuận cảnh theo Thầy, tai khỏi chịu

Tùy duyên trau phước, họa tiêu đành

An bài chưa nhận, nào nguồn sáng?

Hiểu rõ luôn tìm, ắt phận xanh

Tịch tĩnh, chơn như đâu động vọng

Không hình chẳng tướng thấy gì danh…

 

10/

Gì danh? mà phải nhiểm bi ai!

Được mất hơn thua chuyện khổ dài.

Cõi mộng long đong phiền chuốc mãi,

Nhân gian lận đận não còn hoài,

Trang nghiêm cửa Phật cầu thanh tịnh.

Lặng lẽ am thiền cảm thái lai,

Nghiệp ác từng gieo luôn sám nguyện.

Nương cùng pháp bảo trí mờ khai…

 

31/8/2019

Minh Đạo (Cẩn họa)






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 12934)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15703)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 19754)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18469)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20850)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16156)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21139)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15726)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16022)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14604)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.