Chiều Bên Sông Ni Liên (thơ)

29/08/201906:12(Xem: 15261)
Chiều Bên Sông Ni Liên (thơ)
song ni lien thien


Chiều Bên Sông Ni Liên

 

Chiều tàn chiếc quạ bay về núi 
Bỏ lại hư vô tiếng gọi bầy, 
Ngọn lá khô vàng rơi trên lối 
Ngơ ngẩn hồn ai mộng giữa ngày. 
  
Những cánh hoa chờ đêm khép lại 
Cho đời ong bướm lỡ cuộc say . 
Chuông chùa xa vẳng lời vô ngại 
Quyện với hương rừng lên đỉnh mây... 

Xác ai vừa đốt vùng tro bụi 
Vội vàng theo gió cuốn xa xăm. 
Dòng sông nhân chứng nghìn đưa tiễn 
Hát những lời kinh nốt lặng trầm . 
   
Buổi chiều ngồi cạnh dòng lưu thủy 
Lòng chợt bình yên đến lạ lùng !  
Nổi sầu sinh tử còn dư vị 
Đã thành sương khói giữa mông lung… 

Chiếc Bát ngược dòng lên giác ngạn  
Cho đời khô rụng nhánh si mê . 
Lữ khách ngỡ lòng muôn cánh hạc 

Tự tại trăm năm cõi đến , về…

Chiều tà bóng quạ bay về núi 
Chở ngập hoàng hôn trên cánh nhung . 
Quẳng chiếc bồ đoàn theo sông  suối 
Ta về .. mây gót nhẹ ung dung…

Thích Tánh Tuệ 
_o0o_



song ni lien thien



Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
 
 Kính bạch Thầy, nhân đọc bài thơ chiều Bên Sông Ni Liên của Thầy. DĐ con xin phép chấp bút cẩn họa. Nếu ý từ thô thiển xin mong Thầy hoan hỷ chấp nhận và chỉ giáo thêm cho con. Nam Mô A Di Đà Phật

 

Kính họa : 


Thiền Định Bên Dòng Ni Liên

 

Hoàng hôn bao phủ che ngang núi 
Bình tĩnh đàn chim chẳng loạn bầy 
Định hướng mà đi không lạc lối 
Lần tìm ánh Đạo thế cho ngày 

Những cuộc vui chơi xin trả lại 
Điềm nhiên chẳng để trí tâm say 
Hồng trần có lắm điều quan ngại 
Xin thảnh thơi lòng như áng mây 

Tứ đại kết tinh từ hạt bụi 
Dệt nên thân tự thủa xa xăm 
Luân hồi sinh diệt đâu cần tiễn 
Muốn thoát vòng xoay phải tĩnh trầm 

Vì đời ngắn ngủi cần chung thủy 
Chẳng cất dày công để sục lùng 
Tịnh Độ con đường đầy ý vị 
Đưa ta thoát kiếp sống lao lung 

Thiền tông Tây Trúc bên bờ ngạn 
Giác ngộ rồi lòng hết đắm mê 
Chẳng lắng lo khi kề tuổi hạc 
An nhiên tự tại lúc quay về 

Mặc cho bóng ngả trên đầu núi 
Thiền định thân tâm trên cỏ nhung 
Quẳng hết âu lo chìm đáy suối 
Nương theo Chánh Pháp sống ôn dung 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật 

Strasbourg, Pháp Quốc 28-8-2019  

Song Phượng-Diệu Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/04/2017(Xem: 16280)
Cuộc sống trăm năm tưởng đâu nhiều Nào ngờ như cảnh khói lam chiều Thoáng qua giây lát rồi tan biến Còn lại bầu trời thật đáng yêu .
19/04/2017(Xem: 14063)
Đất Trời Hư Vô (thơ của Gia Hiếu, Sydney, Úc Châu)
19/04/2017(Xem: 12390)
Hôm nay lòng người rộng mở Nhân ngày Phật Đản lại về Bình minh tiếng chim ca hát Nắng hồng tỏa sáng thêm lên
18/04/2017(Xem: 13320)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 11923)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 16330)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
16/04/2017(Xem: 18660)
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
16/04/2017(Xem: 11840)
Xuân hơ hớ cũng già thôi Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn Phượng phơi tình hạ vấn vương Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi
16/04/2017(Xem: 10256)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .
14/04/2017(Xem: 11980)
Cảnh hí trường cũng chỉ là giả cảnh Chẳng bao giờ có thật ở đời nay Dù Mỹ Nga Tàu Cộng có giương oai Không thắng nỗi cơn vô thường Phật dạy .