Rồi Một Ngày (thơ)

13/08/201908:45(Xem: 13734)
Rồi Một Ngày (thơ)
Vu Lan 2019_cong qua (5)

RỒI MỘT NGÀY…
Thích Nữ Liên Hòa
 
Sáng nay con về… không thấy mẹ,
Biết mẹ con quang gánh phiên chợ xa,
Lòng con vui, thể nào cũng có quà,
Nhưng đỏ mắt, nghĩ đường xa thương mẹ.
 
Chiều nay con về … không thấy mẹ,
Đặt túi đồ, con vội chạy ra sau,
Dáng liu xiu, mẹ nhổ cỏ tưới rau,
Lòng thắt lại, lưng mẹ còng quá đỗi.
 
Đêm nay con về … không thấy mẹ,
Mẹ nguyện cầu, lần chuỗi nơi hương phòng,
Câu niệm Phật đâu đó nghe vang vọng,
Tiếng mẹ buồn mà ấm cả thinh không.
 
Sáng ấy con về … không thấy mẹ,
Bước vào phòng, mẹ mệt thiếp trên giường,
Tóc bạc, nếp nhăn hằn bấy gió sương,
Đau xót, con biết mẹ không còn bao lâu nữa.
 
Rồi một chiều, trở về con thấy mẹ,
Trong quan tài thinh lặng trắng màu tang,
Hương nghi ngút, giọt lệ nến chảy tràn,
Đời của mẹ, giờ cho con tất cả.
 
Rồi một ngày, con về không còn mẹ,
Con biết tìm, tìm mẹ ở nơi đâu,
Ôi đường đời vắng mẹ hun hút sâu,
Con mới hiểu câu vô thường Phật dạy.
 
 

Vu Lan 2019_cong qua (2)
 
TIẾNG VÕNG
Thích Nữ Liên Hòa
 
Tiếng võng trưa kẽo kẹt,
Mẹ nằm ru thời gian,
Hiên trưa vài giọt nắng,
Quãng đời mẹ mênh mang.
 
Mênh mang tình thương con,
Thương chồng thương nhân thế,
Thương cho hồn dâu bể,
Vòng luân hồi đê mê.
 
Dòng sông đời vẫn trôi,
Cuốn theo vui buồn nhớ,
Khổ oán thương trăn trở,
Vẫn bám kiếp con người.
 
Mắt mẹ dần nhỏ lại,
Vết chân chim hằn sâu,
Lũ con còn nơi đâu,
Khắc khoải niềm thương đợi.
 
Mẹ ơi phương trời này,
Con vẫn nhìn thấy mẹ,
Nghe võng trưa se sẽ,
Chuỗi ngày bềnh bồng xa.
 
Thời con gái của mẹ,
Thoáng chốc tan đâu rồi,
Thế sự mặn bờ môi,
Ấm tiếng cầu kinh sớm.
 
Dáng mẹ hiền Quán Âm,
Là dáng mẹ tình thâm,
Lần chuỗi bên song vắng,
Dõi mắt chốn xa xăm.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2010(Xem: 12341)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi
19/09/2010(Xem: 19749)
Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
19/09/2010(Xem: 25287)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
19/09/2010(Xem: 18895)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
19/09/2010(Xem: 15325)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
18/09/2010(Xem: 16907)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say
18/09/2010(Xem: 17299)
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng Mười năm dài mộ mẹ chẳng ai trông Cỏ có cao hơn nỗi nhớ trong lòng Đất có lạnh hơn mùa đông Bắc Mỹ
18/09/2010(Xem: 23393)
Thiền sư Quảng Nghiêm (1121 - 1191) người huyện Ðan Phượng, tỉnh Hà Tây. Ông tu ở chùa Thánh Ân thuộc huyện Siêu Loại (nay là Thuận Thành, Bắc Ninh).
16/09/2010(Xem: 11906)
Chị ơi nếu chị đã yêu Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Ðã xa hẳn quãng đời hương Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù
16/09/2010(Xem: 15653)
Nhìn ra trăng nước vơi đầy, Nhìn đời một giấc mộng dài ngắn thôi! Đáy lòng vằng vặc gương soi, Thăng hoa nhân quả đón người thăng hoa!