Vu Lan - Mùa Báo Hiếu (thơ)

10/08/201908:04(Xem: 14129)
Vu Lan - Mùa Báo Hiếu (thơ)

hoa_hong (3)
Vu Lan - Mùa Báo Hiếu 

Thấm thoát Vu Lan, tháng bảy này
Là Mùa Chữ Hiếu giữa Rằm đây
Bông hồng cài áo ai thương Mẹ
Hoa trắng đeo nơi kẻ nhớ ngày...
Công đức sinh thành nên báo đáp...
Ơn nuôi cúc dục phải làm ngay...
Chăm lo cha mẹ luôn thành khẩn
Phụng dưỡng song thân dạ thảo ngay...
 
Mai Xuân Thanh
Ngày 08/08/2019

hoa_hong (2)
Mùa Báo Hiếu 
Xin họa y vận bài thơ của Thi Hữu Mai Xuân Thanh

Vu Lan tháng bảy tới rằm này 
Lễ hội bông hồng gắn áo thay 
Nhớ Mẹ nuôi con không tính của 
Thương Cha dạy trẻ chẳng lo ngày 
Đền ơn dưỡng dục thi hành gấp 
Báo hiếu công thành thực hiện ngay 
Chớ để đầu xuân rồi hối tiếc 
Ai còn phụ mẫu chúc điều may
Minh Thuý
8/9/2019

hoa_hong (3)
Nhớ mẹ
Xin họa y vận bài thơ của Thi Hữu Mai Xuân Thanh

Vu Lan chẳng dự được lần này
Từ mẫu vô cùng nhớ...trước đây:
Dưỡng dục chăm lo hoài suốt tháng
Răn đe nhắc nhở mãi từng ngày
Công cha tựa núi,vun từ bé
Nghĩa mẹ như nguồn, chảy tới nay
Tháng Bẩy vào Rằm,lòng quặn thắt
Bông hồng đỏ thắm,ước cài ngay
Thanh Hoà

hoa_hong (5)

VU LAN MÙA HIẾU

Xin họa y vận bài thơ của Thi Hữu Mai Xuân Thanh

Tháng bảy vu lan  hiếu tử này

Ân cha nghĩa mẹ phải tròn đầy

Lòng vui cảm  phúc ai còn mẹ

Dạ biết cam phần kẻ trọng ngày

Nhớ mẹ thương cha chừ hiện đáp

Công đền đức báo ấy hành ngay

Ân cần phụng dưỡng tâm hoan hỷ

Kính trọng song thân mãi thảo ngay

Hương Thềm Mây  9.8.2019


hoa_hong (8)

Vội Ra Đi... 
 
Bạn tôi vừa mới... vội ra đi...
Hy vọng tương phùng vội... cách xa
Quá khứ kinh qua hoàn cảnh vội...
Tương lai hứa hẹn vội... thân già
An cư hải ngoại đêm tàn vội...
Lập nghiệp quê người tháng vội... đa
Bến nọ gieo neo đò máy vội...
Bờ kia ngóng đợi, vội... mình ta !
 
Mai Xuân Thanh
Ngày 08/08/2019
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 16012)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
06/08/2015(Xem: 16437)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 16120)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 12356)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 14210)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 14321)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13869)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 19121)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 22195)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 19189)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".