Tứ cú lục bát “NƯƠNG” (tho)

13/07/201915:54(Xem: 12625)
Tứ cú lục bát “NƯƠNG” (tho)

Tứ cú lục bát “NƯƠNG”

 man-duong-hong-001

THIỀN

Mệt nhoài lăn giữa vô minh
Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên
Nương theo hít thở cùng Thiền
Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.

 

 

NẤP NƯƠNG

Đất cha vườn tổ chưa về
Bóng cây lẻ bạn chiều quê mơ màng
Nấp nương dưới ánh đạo vàng
Ngày mai quẫy gánh lên đàng vượt qua...

 

CHỐN 

Lênh đênh thân phận hoa bèo
Đạn bom chia cắt, khổ nghèo chia ly
Bèo trôi hoa dạt lất lây
Chốn nương thân đến báo ngày bình yên!

 HÁT NHỚ

Gang tay đo nỗi nhớ dài
Đo tình nương náu hình hài xa xôi
Câu hò gửi gắm dòng trôi
Còn đây bài lý riêng tôi hát buồn.

 

 

LIÊU TRAI CHÍ DỊ

LIÊU xiêu vách đất mái rơm
TRAI phòng cắm cúi tóc bờm bút nghiên
CHÍ cao nương bóng cửa thiền
DỊ ma tà quỷ về miền tịnh an.

 

 

HẬU KIẾT

Giang hồ tứ cố vô thân
Vỉa hè ngơi tối, xiếc rong nương ngày
Lặng nhìn lừa lọc, xót cay
Tiền hung hậu kiết sum vầy người thân.

 

TÌM NHÀN 

Thường ngày ở huyện xôn xao
Tuô ông chí chóe, mày tao rần rần
Thằng khôn phải giả bộ đần
Tìm về chốn vắng nương thân mà nhàn!

 

TÌM

Thời gian vụt mất, đi tìm
Ve sầu, phượng vĩ im lìm trường xưa
Bóng mờ lây lất nắng mưa
Nương thân tìm chốn chuông chùa vọng âm.

 

 

CHỐN NƯƠNG THÂN 

Lênh đênh thân phận hoa bèo
Đạn bom chia cắt, khổ nghèo chia ly
Bèo trôi hoa dạt lất lây
Chốn nương thân đến báo ngày bình yên!  
 

 

TỰ LẬP

Nấp nương dựa bóng sống nhờ
Thẹn thùng rễ bám, dật dờ dây leo
Gió đùa ngọn cỏ cười reo
Mong manh tự lập dẫu nghèo vẫn sang!

 

NƯƠNG CHÙA

Trăng lên trêu ngọn dừa già
Gió lùa qua lá sương sa bạc đầu
Bồi hồi vầng trán hằn sâu
N
ương chùa ký ức hoa màu, đất hoang.

 

 

Mãn Đường Hồng

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2014(Xem: 14943)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 17694)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 20557)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 20680)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 14992)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 19823)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 15911)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 16685)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 17553)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 18344)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.