Tứ cú lục bát “NƯƠNG” (tho)

13/07/201915:54(Xem: 12962)
Tứ cú lục bát “NƯƠNG” (tho)

Tứ cú lục bát “NƯƠNG”

 man-duong-hong-001

THIỀN

Mệt nhoài lăn giữa vô minh
Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên
Nương theo hít thở cùng Thiền
Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.

 

 

NẤP NƯƠNG

Đất cha vườn tổ chưa về
Bóng cây lẻ bạn chiều quê mơ màng
Nấp nương dưới ánh đạo vàng
Ngày mai quẫy gánh lên đàng vượt qua...

 

CHỐN 

Lênh đênh thân phận hoa bèo
Đạn bom chia cắt, khổ nghèo chia ly
Bèo trôi hoa dạt lất lây
Chốn nương thân đến báo ngày bình yên!

 HÁT NHỚ

Gang tay đo nỗi nhớ dài
Đo tình nương náu hình hài xa xôi
Câu hò gửi gắm dòng trôi
Còn đây bài lý riêng tôi hát buồn.

 

 

LIÊU TRAI CHÍ DỊ

LIÊU xiêu vách đất mái rơm
TRAI phòng cắm cúi tóc bờm bút nghiên
CHÍ cao nương bóng cửa thiền
DỊ ma tà quỷ về miền tịnh an.

 

 

HẬU KIẾT

Giang hồ tứ cố vô thân
Vỉa hè ngơi tối, xiếc rong nương ngày
Lặng nhìn lừa lọc, xót cay
Tiền hung hậu kiết sum vầy người thân.

 

TÌM NHÀN 

Thường ngày ở huyện xôn xao
Tuô ông chí chóe, mày tao rần rần
Thằng khôn phải giả bộ đần
Tìm về chốn vắng nương thân mà nhàn!

 

TÌM

Thời gian vụt mất, đi tìm
Ve sầu, phượng vĩ im lìm trường xưa
Bóng mờ lây lất nắng mưa
Nương thân tìm chốn chuông chùa vọng âm.

 

 

CHỐN NƯƠNG THÂN 

Lênh đênh thân phận hoa bèo
Đạn bom chia cắt, khổ nghèo chia ly
Bèo trôi hoa dạt lất lây
Chốn nương thân đến báo ngày bình yên!  
 

 

TỰ LẬP

Nấp nương dựa bóng sống nhờ
Thẹn thùng rễ bám, dật dờ dây leo
Gió đùa ngọn cỏ cười reo
Mong manh tự lập dẫu nghèo vẫn sang!

 

NƯƠNG CHÙA

Trăng lên trêu ngọn dừa già
Gió lùa qua lá sương sa bạc đầu
Bồi hồi vầng trán hằn sâu
N
ương chùa ký ức hoa màu, đất hoang.

 

 

Mãn Đường Hồng

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2017(Xem: 19736)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 14254)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 12560)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 12538)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 20259)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13942)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 15140)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 14200)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 15954)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
27/01/2017(Xem: 15780)
Cha mẹ sinh ra, Thầy giáo dưỡng Biết về đâu không có ơn Thầy Đời bồng bềnh như những áng mây Trôi dạt mãi không nơi dừng lại