Truyện Thơ: Gió và Trăng

12/07/201916:18(Xem: 11260)
Truyện Thơ: Gió và Trăng

mattrang_nhaque 1
GIÓ VÀ TRĂNG

 

Thuở xa xưa tại rừng già

Có hai con vật rất là thân nhau

Từ sáng sớm đến canh thâu

Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa

Sống bên tảng đá lớn kia

Cây cao, bóng mát tỏa đi khắp vùng

Một sư tử, một hổ rừng

Cùng nhau kết bạn, lạ lùng lắm thay!

Hai con vật ở chốn này

Quen nhau từ nhỏ đến nay lâu dài

Rong chơi khắp chốn kề vai

Không hề để ý hai loài khác nhau,

Đôi bên cùng rất tâm đầu

Thấy chi tình bạn có đâu khác thường

Nhất là ở chốn núi rừng

Một vùng phẳng lặng, bốn phương an lành

Lại thêm có vị tu hành

Sống gần ngay đó hiền lành từ tâm

Ẩn tu, xa lánh bụi trần

Từ lâu đôi bạn vô ngần kính yêu.

*

Thế rồi một sớm một chiều

Tự nhiên đôi bạn đặt điều cãi nhau.

Hổ lên tiếng: "Đã từ lâu

Mỗi khi trăng ở trên đầu khuyết đi

Hết tròn trịa giữa đêm khuya

Bà con làng xóm tức thì biết ngay

Khí trời lạnh lẽo về đây!"

Nghe xong sư tử chê: "Này bạn ơi

Nói chi cái chuyện lạ đời

Nghe sao vô lý, tức cười lắm thay

Mọi người đều biết lâu nay

Khi trăng hết khuyết, lại đầy bên sao

Trăng rằm tỏa sáng thanh tao

Là khi cái lạnh vùng cao trở về!"

Hai bên tranh cãi gớm ghê

Nặng lời, to tiếng có nề hà đâu

Dễ gì mà chịu thua nhau.

E rằng tình bạn từ lâu vững bền

Nguy cơ sứt mẻ đáng phiền

Cả hai đồng ý tìm lên hỏi thầy

Hỏi sư ở ẩn rừng này

Chắc sư thông thái sẽ hay biết liền.

Sư đang ngắm cảnh thiên nhiên

Hai con thú nọ đến bên kính chào

Và rồi lần lượt truớc sau

Đưa ra thắc mắc chờ câu trả lời.

Sau hồi suy nghĩ, sư cười

Rồi sư lên tiếng thảnh thơi dạy rằng:

"Dù cho thay đổi tuần trăng

Dù tròn, dù khuyết bóng hằng trên cao

Dưới này bất cứ lúc nào

Khí trời lạnh lẽo tùy vào gió thôi,

Gió từ khắp bốn phương trời

Mang theo cái lạnh về nơi chốn này

Hai con đều đúng, đều hay

Ngẫm xem sẽ thấy ra ngay, chớ buồn

Không ai thua, chẳng ai hơn

Điều quan trọng nhất là luôn kết đoàn

Đừng tranh chấp, hãy hợp quần

Sống chung như vậy vô ngần tốt tươi!"

                       

Hổ và sư tử nghe rồi

Thấy ra chân lý rạng nơi pháp mầu

Ơn thầy cảm tạ khấu đầu

Giã từ am vắng cùng nhau ra về

Trong lòng sung sướng đê mê

Mối tình bạn cũ chẳng hề lung lay

Nhủ lòng: "Thời tiết đổi thay

Chỉ riêng tình bạn tháng ngày keo sơn!"

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Thầy tu ở ẩn trên núi là tiền thân Đức Phật.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE WIND AND THE MOON

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/11/2014(Xem: 19082)
Quyết tâm thành tựu Sự hạnh phúc rộng lớn nhất cho tất cả sinh vật Điều này còn hơn cả viên ngọc như ý Tôi nguyện thường xuyên, liên tục thương yêu, quý mến hết thảy mọi chúng sinh.
20/11/2014(Xem: 15527)
Cùng cầu nguyện tịnh tâm truyền năng lượng Gởi yêu thương đến Hòa Thượng làng Mai Cho thân tâm thoát khỏi mọi bệnh tai Mau bình phục tiếp giúp đời bớt khổ Cuộc đời Thầy cũng khá nhiều giống tố Phải tha phương hoằng pháp độ nhân sinh Được đề nghị hưởng giải thưởng hòa bình (1)
20/11/2014(Xem: 15696)
Ân giáo dưỡng muôn đời ghi nhớ mãi Nghĩa ân sư muôn kiếp khó đáp đền Xác thân nầy do cha mẹ tạo nên Nhưng tri thức là nhờ ơn xã hội Không nhớ ơn đền đáp là mang tội Sống gần bên nhưng vẫn mãi xa nhau Trọng tứ ân mới hưởng được nhiệm mầu
16/11/2014(Xem: 17995)
Đi tìm nẻo về của ý Phước lành gặp đấng từ bi Vạch hướng trọn chân thiện mỹ Môi hồng thơm nụ mỉm chi.
15/11/2014(Xem: 21403)
Bóng dáng tiền trần con đã gặp Hình ảnh thầy trong nắng ngọt mưa sa Con không thấy mặt trời chợp tắt Hạt sỏi nào, ngọn lá nào vẫn thuyết Pháp Hoa.
12/11/2014(Xem: 16283)
Đời tui đau khổ nhiều rồi. Nay vui một tí thì ngồi hát ca. Quanh năm ở cỏi Ta Bà. Đi lên đi xuống rất là mõi chân.
12/11/2014(Xem: 25159)
Ta ngỡ hồn ta những miếu đền Từ trong vạn cổ kiếp không tên Vẳng nghe như tiếng ngàn xưa gọi Tâm thức trở mình sau lãng quên.
11/11/2014(Xem: 15251)
Bụi giang hồ xao xác qua Giữa tam thế mộng ta bà huyễn hư Trôi lăn nghìn kiếp mịt mù Bỗng đêm nay hiện thiên thu sững sờ
10/11/2014(Xem: 19843)
Xót trăm nỗi mẹ quê vất vã Suốt một đời tất tả ngược xuôi. Bài thơ dâng mẹ nghẹn lời Xốn xang tấc dạ bồi hồi xuyến xao.
10/11/2014(Xem: 15198)
Thầy là thầy giáo, tôi tu sĩ Hai kẻ cùng đi một hướng về Áo trắng, y vàng chung lối mộng Bên trời sương tuyết trắng hoa lê.