Truyện Thơ: Gió và Trăng

12/07/201916:18(Xem: 11452)
Truyện Thơ: Gió và Trăng

mattrang_nhaque 1
GIÓ VÀ TRĂNG

 

Thuở xa xưa tại rừng già

Có hai con vật rất là thân nhau

Từ sáng sớm đến canh thâu

Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa

Sống bên tảng đá lớn kia

Cây cao, bóng mát tỏa đi khắp vùng

Một sư tử, một hổ rừng

Cùng nhau kết bạn, lạ lùng lắm thay!

Hai con vật ở chốn này

Quen nhau từ nhỏ đến nay lâu dài

Rong chơi khắp chốn kề vai

Không hề để ý hai loài khác nhau,

Đôi bên cùng rất tâm đầu

Thấy chi tình bạn có đâu khác thường

Nhất là ở chốn núi rừng

Một vùng phẳng lặng, bốn phương an lành

Lại thêm có vị tu hành

Sống gần ngay đó hiền lành từ tâm

Ẩn tu, xa lánh bụi trần

Từ lâu đôi bạn vô ngần kính yêu.

*

Thế rồi một sớm một chiều

Tự nhiên đôi bạn đặt điều cãi nhau.

Hổ lên tiếng: "Đã từ lâu

Mỗi khi trăng ở trên đầu khuyết đi

Hết tròn trịa giữa đêm khuya

Bà con làng xóm tức thì biết ngay

Khí trời lạnh lẽo về đây!"

Nghe xong sư tử chê: "Này bạn ơi

Nói chi cái chuyện lạ đời

Nghe sao vô lý, tức cười lắm thay

Mọi người đều biết lâu nay

Khi trăng hết khuyết, lại đầy bên sao

Trăng rằm tỏa sáng thanh tao

Là khi cái lạnh vùng cao trở về!"

Hai bên tranh cãi gớm ghê

Nặng lời, to tiếng có nề hà đâu

Dễ gì mà chịu thua nhau.

E rằng tình bạn từ lâu vững bền

Nguy cơ sứt mẻ đáng phiền

Cả hai đồng ý tìm lên hỏi thầy

Hỏi sư ở ẩn rừng này

Chắc sư thông thái sẽ hay biết liền.

Sư đang ngắm cảnh thiên nhiên

Hai con thú nọ đến bên kính chào

Và rồi lần lượt truớc sau

Đưa ra thắc mắc chờ câu trả lời.

Sau hồi suy nghĩ, sư cười

Rồi sư lên tiếng thảnh thơi dạy rằng:

"Dù cho thay đổi tuần trăng

Dù tròn, dù khuyết bóng hằng trên cao

Dưới này bất cứ lúc nào

Khí trời lạnh lẽo tùy vào gió thôi,

Gió từ khắp bốn phương trời

Mang theo cái lạnh về nơi chốn này

Hai con đều đúng, đều hay

Ngẫm xem sẽ thấy ra ngay, chớ buồn

Không ai thua, chẳng ai hơn

Điều quan trọng nhất là luôn kết đoàn

Đừng tranh chấp, hãy hợp quần

Sống chung như vậy vô ngần tốt tươi!"

                       

Hổ và sư tử nghe rồi

Thấy ra chân lý rạng nơi pháp mầu

Ơn thầy cảm tạ khấu đầu

Giã từ am vắng cùng nhau ra về

Trong lòng sung sướng đê mê

Mối tình bạn cũ chẳng hề lung lay

Nhủ lòng: "Thời tiết đổi thay

Chỉ riêng tình bạn tháng ngày keo sơn!"

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Thầy tu ở ẩn trên núi là tiền thân Đức Phật.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE WIND AND THE MOON

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/11/2014(Xem: 17291)
Những tộc họ với nhiều đời vinh hiển Là cháu con phải quyết chí noi theo Điều trước tiên là xóa sạch dốt nghèo Sống đạo đức làm mục tiêu phấn đấu Trong muôn họ không có người con xấu Mà chỉ là những tạp nhiễm tạm thôi Khi ăn năn sám hối biết quy hồi
29/11/2014(Xem: 19068)
Ngàn năm bên lối nhỏ Trút niềm đau muộn phiền Ngàn năm mang hơi thở Dìu vợi trời tam thiên.
28/11/2014(Xem: 18101)
San Jose trời lạnh Lạnh từ mưa gió sương Mưa rơi rồi mưa tạnh Lá vàng bay thảm thương
27/11/2014(Xem: 16137)
Xem kinh Tỉnh giấc mộng đời Mộng đã tỉnh Thong dong tự tại
25/11/2014(Xem: 24343)
Người có đức hành từ bi hỷ xả Đem tình thương chia sẻ khắp muôn nơi Gom khổ đau cho tất cả rạng ngời Mừng vui sướng khi thấy người thành đạt
25/11/2014(Xem: 18996)
Có những phận người không mái ấm Tuổi thơ hạnh phúc đã rách bươm Áo cơm trộn lẫn lời cay đắng Bán hồn nhiên - mua những tủi hờn
24/11/2014(Xem: 21141)
Chữ nghĩa nào để xưng dương Ngài cho vẹn Ngôn từ nào để tán thán Ngài cho toàn Bởi cuộc đời Ngài lấp lánh vô số điểm son Bởi hành trạng Ngài lung linh muôn ngàn ảnh tượng Tôi bỗng nhớ tác phẩm "Đường Xưa Mây Trắng" Và "Thử Tìm Dấu Chân Trên Cát" mà đi
24/11/2014(Xem: 18444)
Ghi âm " Ký Sự " lưu đời Khánh Anh Đại Tự rạng ngời xứng danh Mang tên Tổ[1] bậc cao thanh Chùa Thiêng sừng sững Kinh Thành Paris
22/11/2014(Xem: 15040)
Gặp lại mình giữa tâm vô ngôn Dừng bước lang thang – bặt tâm hành Quên thuở vô minh theo huyễn ngã (Cái “tôi” hư ảo cõi phù vân)
21/11/2014(Xem: 15750)
Buông tay xa bỏ nợ nần Dụng công khổ hạnh, tự trầm với sông Ta tìm ta giữa mênh mông Chợt nghe vang một tiếng Om, đi về!