Truyện Thơ: Gió và Trăng

12/07/201916:18(Xem: 12690)
Truyện Thơ: Gió và Trăng

mattrang_nhaque 1
GIÓ VÀ TRĂNG

 

Thuở xa xưa tại rừng già

Có hai con vật rất là thân nhau

Từ sáng sớm đến canh thâu

Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa

Sống bên tảng đá lớn kia

Cây cao, bóng mát tỏa đi khắp vùng

Một sư tử, một hổ rừng

Cùng nhau kết bạn, lạ lùng lắm thay!

Hai con vật ở chốn này

Quen nhau từ nhỏ đến nay lâu dài

Rong chơi khắp chốn kề vai

Không hề để ý hai loài khác nhau,

Đôi bên cùng rất tâm đầu

Thấy chi tình bạn có đâu khác thường

Nhất là ở chốn núi rừng

Một vùng phẳng lặng, bốn phương an lành

Lại thêm có vị tu hành

Sống gần ngay đó hiền lành từ tâm

Ẩn tu, xa lánh bụi trần

Từ lâu đôi bạn vô ngần kính yêu.

*

Thế rồi một sớm một chiều

Tự nhiên đôi bạn đặt điều cãi nhau.

Hổ lên tiếng: "Đã từ lâu

Mỗi khi trăng ở trên đầu khuyết đi

Hết tròn trịa giữa đêm khuya

Bà con làng xóm tức thì biết ngay

Khí trời lạnh lẽo về đây!"

Nghe xong sư tử chê: "Này bạn ơi

Nói chi cái chuyện lạ đời

Nghe sao vô lý, tức cười lắm thay

Mọi người đều biết lâu nay

Khi trăng hết khuyết, lại đầy bên sao

Trăng rằm tỏa sáng thanh tao

Là khi cái lạnh vùng cao trở về!"

Hai bên tranh cãi gớm ghê

Nặng lời, to tiếng có nề hà đâu

Dễ gì mà chịu thua nhau.

E rằng tình bạn từ lâu vững bền

Nguy cơ sứt mẻ đáng phiền

Cả hai đồng ý tìm lên hỏi thầy

Hỏi sư ở ẩn rừng này

Chắc sư thông thái sẽ hay biết liền.

Sư đang ngắm cảnh thiên nhiên

Hai con thú nọ đến bên kính chào

Và rồi lần lượt truớc sau

Đưa ra thắc mắc chờ câu trả lời.

Sau hồi suy nghĩ, sư cười

Rồi sư lên tiếng thảnh thơi dạy rằng:

"Dù cho thay đổi tuần trăng

Dù tròn, dù khuyết bóng hằng trên cao

Dưới này bất cứ lúc nào

Khí trời lạnh lẽo tùy vào gió thôi,

Gió từ khắp bốn phương trời

Mang theo cái lạnh về nơi chốn này

Hai con đều đúng, đều hay

Ngẫm xem sẽ thấy ra ngay, chớ buồn

Không ai thua, chẳng ai hơn

Điều quan trọng nhất là luôn kết đoàn

Đừng tranh chấp, hãy hợp quần

Sống chung như vậy vô ngần tốt tươi!"

                       

Hổ và sư tử nghe rồi

Thấy ra chân lý rạng nơi pháp mầu

Ơn thầy cảm tạ khấu đầu

Giã từ am vắng cùng nhau ra về

Trong lòng sung sướng đê mê

Mối tình bạn cũ chẳng hề lung lay

Nhủ lòng: "Thời tiết đổi thay

Chỉ riêng tình bạn tháng ngày keo sơn!"

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Thầy tu ở ẩn trên núi là tiền thân Đức Phật.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE WIND AND THE MOON

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2020(Xem: 17587)
THƠ dóng đưa hồn ngẫn nét XUÂN, THƠ đầy nhựa sống bởi cùng XUÂN. THƠ mang nghĩa thắm xuôi nguồn cội, THƠ gói hương nồng vẹn cõi XUÂN. THƠ trẻ vun tình luôn bắt nhịp, THƠ già khởi sắc chẳng hờn XUÂN. THƠ mong khắp chốn vui đồng cảm, THƠ vẫy thêm niềm hạnh phúc XUÂN.
31/01/2020(Xem: 14260)
Niệm Phật và Bệnh Ung Thư Kính bạch Thầy, Sau 12 lần xạ trị đã xong. Con muốn chia sẽ cùng đại chúng những tâm nguyện mà con đã trải qua: Một câu niệm Phật cũng đủ làm cho tâm mình nhẹ nhàng, thanh thoát dù có ra đi bất cứ lúc nào. Con: TT Bệnh ung thư tháng ngày vẫn nhớ Biết bao lần xạ trị đã qua May nhờ niệm Phật Di Đà Đời ta vẫn thấy lướt qua nhẹ nhàng.
24/01/2020(Xem: 18178)
Chiều cuối năm lướt thơ Xuân qua mạng, Vẫn tập tục truyền thống … nhắc đến Mai Bánh chưng xanh hương vị …chẳng đổi thay ! Bao thương nhớ gợi về gia phong nếp cũ …
24/01/2020(Xem: 10920)
Nắng oi ả hè chưa lời tiễn biệt Tình còn mơ tình thắm lá mùa thu Xuân tha thiết Xuân mềm trên khoé mắt Giọt long lanh giọt thấm giọt Xuân thì.. Đất rạn vỡ cười reo vui khắp phố Đào hồng tươi khoe sóng nước lung linh Nụ tầm xuân chuyện lòng chưa thổ lộ Giờ thì thầm cho cánh bướm hồi sinh. Nhớ ơn nước ngọt ngào thương đất nước Giọt mưa Xuân tắm mát tuổi xuân hồng Cho hoang tàn rừng sâu xanh lá mướt Giữa nắng đời cây từ ái đơm bông. Từng hạt bay dưới hiên chùa tha thướt Tiểu trầm tư thầm đến tháng ngày trôi Xuân chửa tàn người ơi thôi vội bước Ngắm hoa lòng rạng rỡ nở trên môi..
19/01/2020(Xem: 12989)
Nhân dịp xuân về Trần gian đón tết Lòng người hoan hỷ vô bờ Ngập tràn niềm vui thắm thiết
18/01/2020(Xem: 19054)
Tử sinh đừng hỏi, kẻo phí lời. Thời tiết "nhân duyên" vốn tại trời. Mây núi nào không bay cạnh núi, Sóng nào chẳng ở chốn xa khơi. Hoa nở tháng Ba, luôn vẫn vậy. Gà gáy canh năm đánh thức người. Cái đạo, cái tâm ai thấu hiểu, Mới biết phù du sống ở đời. ~ Tuệ Trung Thượng Sĩ ~
17/01/2020(Xem: 18513)
Nhận được tập thơ LẮNG TÂM Của cư sĩ Minh Đạo gởi tăng vào những ngày cuối năm 2019, dù đã đọc đi đọc lại vài lần, có ý định viết vài lời cảm nhận nhưng lòng vẫn cứ băn khoăn mãi vì e rằng những lời nhận xét thô thiển của mình sẽ không “chạm” được hoặc không “với tới” ý tưởng của tác giả. Nhưng suy đi nghĩ lại thì là chổ thân tình với tác giả nên cũng không ngại lan man vài điều.
14/01/2020(Xem: 15856)
Vần trăng vằng vặc sáng soi. Đôi chim xoả cánh tung bay giữa trời. Mây ngàn ái dục nhiễm ô. Mặt hồ tĩnh lặng phẳng phờ tịch nhiên. Từ bi xuất hiện Chơn thiền. Mặt hồ phẳng lặng ứng liền Như Lai . TVGPhiLong
13/01/2020(Xem: 14485)
Dù đời có vui buồn Nhớ giữ chánh niệm luôn Thực hành lời Phật dạy Đừng học lý thuyết suông
13/01/2020(Xem: 16420)
Vầng mây xám, bay ngang Trời-Kiếp-Trước Tìm cơn mưa buốt lạnh ở Đời-Sau Hạt lệ ai, có trong ngày mưa ấy? Mà tử sinh nào, ta thất lạc nhau!