Tứ Cú Lục Bát "Quay Về"

29/06/201920:33(Xem: 11348)
Tứ Cú Lục Bát "Quay Về"
que huong vn

TỨ CÚ LỤC BÁT “QUAY VỀ”

 

QUAY V

Đường về quê mẹ xa xăm
Một ngày thương nhớ, mười năm mong chờ
Tim nhoi nhói bóng nhạt mờ
Bước chân bỏ nẻo giang hồ trở quay.

 

THẢNH THƠI

Về đây, tôi đã quay về
Ngàn sau ngàn trước lặng nghe tâm cười
Buông rời tìm phút thảnh thơi
Mặc đời gió lộng, mặc người trá gian.

 

SÁM HỐI

Vươn vai gánh lấy nghiệp dầy
Chân tung bụi oán, tay bày mâm cơm
Bụng làm dạ chịu bao cơn
Dập đầu sám hối, khum lưng quay về.

 

TUNG BAY

Vẫy tay luồn khỏi bóng đêm
Chân trời tươi sáng bóng chim vẫy vùng
Tuổi thơ tôi đã sống cùng
Quay về chập chững thẹn thùng lên mây...

 

ĐẤT PHƯƠNG NAM

Từng năm đất thấm máu xương
Cha ông mở cõi khai đường mưu sinh
Sài Gòn Hòn Ngọc lung linh
Quay về sông nước chòng chành thuyền trôi...

 

THOÁT

Nhẹ tênh từng bước quay về
Không gian tịch mịch, im nghe xa gần
Phập phồng tâm thức không không
Đỉnh cao muôn trượng bụi hồng rơi bay.

 

TUỔI THƠ

Tuổi thơ tít tắp xuân hè
Bon chen một vé quay về rong chơi
Đông tàn biển mát hụp bơi
Thu qua lớp mới cùng ngồi bên nhau.

 

SEN

Sen lòng hé giữa bể dâu
Rạp mình sám hối, cúi đầu ăn năn
Bước chân dè dặt dùng dằng
Quay về lối nẻo thiện lành ngát hương.

 

CHỈ TAY

Quay về hỏi đường chỉ tay
Nghiệp duyên còn, hết, mỏng, dầy, kiết, hung
Chỉ tay lại rối chập chùng
Chấp tay sen búp, thôi ngừng hỏi han!

 

NGỰA

Tung bờm hí lộng đường xa
Vó câu gõ độp vườn nhà rêu phong
Thời gian in bóng ngựa lồng
Vụt đi hun hút chờ mong quay về. 

 

CHỨNG

Từ vô minh bỗng sáng lòa
Bất nhị giải thoát vỡ òa hai vai
Tận cùng hải giác thiên nhai
Nghe chuông vọng tiếng khoan thai quay về.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15320)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 28830)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14558)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 14376)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13687)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14845)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13731)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14589)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17538)
Khóc Cha (thơ)