Trăm Câu Hiếu Hạnh (Thơ)

27/06/201921:56(Xem: 16357)
Trăm Câu Hiếu Hạnh (Thơ)
white_lotus_10
Trăm Câu Hiếu Hạnh
(Tặng chị Bùi Thị Đề, ngày chị thọ tang thân phụ.) 
Rưng rưng nến lệ nhỏ tràn
Khói hương quyện mối tâm tang thở dài.
Đón cha: gỗ ướp thi hài
Phủ thân con: áo sô gai lạnh đời.
Mầu liễn đối treo nơi nhà cũ,
Vách tường xưa nhớ chủ đeo tang.
Bi thương không có ai đàn,
Nhạc sầu như tỏa âm tang khắp nhà.
Nhìn kiểng trước lá hoa ủ rũ,
Ngắm hiên sau ghế cũ cha ngồi,
Chén trà đậm nước lên hơi,
Ấm thơm thuốc lá, miệng tươi miếng trầu.
Lời nghiêm ái ngàn câu gia huấn,
Thuở hoa niên con vững tinh thần.
Phước tròn nép bóng hai thân,
Chị em, em chị, đầy sân vui vầy.
Nếm vị thế, muôn cay ngàn đắng
Bán mồ hôi mua chén cơm ngon
Áo lành miếng ngọt cho con
Cha sương nhuộm tóc, mẹ mòn hình mai.
Mẹ thao thức canh dài không ngủ,
Cha thẩn thờ bữa lú quên ăn:
Bịnh con khi giảm khi tăng,
Ngày chăm thuốc sắc, đêm chăn cháo hầm.
Lời nghiêm huấn cha thầm truyền Đức,
Gieo cho con trí thức chen đời;
Mẹ trao tiết giá làm người,
Công, Dung, Ngôn, Hạnh, khuyên lời thanh cao.
Ngày gả cưới, xôn xao nghi lễ
Mẹ sau màn mắt lệ tràn thương,
Thúc con điểm phấn thoa hương,
Mà lòng cha thắt nỗi buồn xa con.
May con đẹp tình son duyên thắm,
Mắt mẹ cha ngời ấm niềm vui.
Rủi con phận ẩm duyên ôi,
Thương lo, cha mẹ ngậm ngùi xót đau.
Chăm con tới đẹp màu lông cánh,
Mỗi cuộc đời mỗi gánh gia nương.
Chị em tản mác đôi phương,
Mẹ cha với tháng năm trường quạnh hiu.
Trăm ngàn bữa nâng niu giấc ngủ,
Ngàn vạn lần mớm bú cơm nhai.
Nuôi con đẹp vóc xinh vai,
Mẹ cha bóng xế, nào ai hầu gần?
Vin gậy trúc cha lần bước yếu,
Bám vách tường mẹ níu tay run.
Ôi, đem lộc cả vàng muôn
Khó ngăn tóc bạc, da dùn, mắt nhem!
Rồi bóng xế, sương đêm, ngày nắng
Gió thời gian tới, chắn làm sao?!
Năm tàn tuổi hạc thêm cao,
Cõi trần tâm thức thay màu Sắc Thân…
Bóng từ mẫu xa vân cỡi hạc,
Khóc chia ly chưa nhạt niềm tang:
Bảy năm cha mất bạn vàng,
Con ngơ ngác thấy trần gian thiếu tình.
Nay tới lúc hồn linh của mẹ
Đón cha lìa cõi thế nghiệp căn.
Đêm qua một ánh sao băng,
Bình minh cha vượt siêu thăng linh hồn.
May con học chơn ngôn Phật dạy:
''Chữ Sắc Không, Sắc ấy là Không.''
Vô thường tan giữa vô cùng,
''Tiếc chi cát bụi đóng khung hình hài.''
Nhưng sanh dưỡng hoài thai bảy kiếp,
Thân máu xương nặng nghiệp tiền ân.
Một đời người, có song thân
Lâm chung, khó nén tim bầm thương đau. 
Bơ phờ trước ân sâu nghĩa rộng,
Nhớ dắt Tâm tìm bóng, tìm hình.
Tìm trong ánh nến lung linh,
Tìm trong hương khói sắc thanh bay tàn. 
***
Rằm tháng bảy, Vu Lan Đại Lễ
Sửa vành khăn, lau lệ, im sầu.
Thân cha an dưới cỏ khâu,
Hồn cha chưa tịnh, con cầu Bổn Sư:
Cầu xin Đấng Đại Từ Đại Hiếu
Mục-Kiền-Liên di chiếu Vu-Lan
Hiếu tâm đuốc tuệ soi đàng,
Hào quang tiếp dẫn muôn ngàn hóa sinh.
Tâm đệ tử chí thành cung kỉnh,
Dâng Đạo Tràng thanh tịnh trang nghi êm.
Nhuần ân Phật-lực vô biên,
Pháp luân chuyển hướng thiện duyên con nhờ.
(Vườn trần thế như tơ vướng trí,
Hương trần ai như vị mê tâm.
Tránh sao thoát phút Si, Sân
Cành Từ quả Đức có lần chua cay!)
Thương cha mẹ, sợ dây nhân quả
Vương chân người sa đọa nơi đâu.
Gởi theo mõ vọng chuông hầu,
Hội Vu Lan họp kinh cầu mười phương.
Nép dưới bóng cành Dương phật-pháp,
Hồn mẹ cha cực lạc siêu sinh
Bao nhiêu nhân sự vô minh,
Bao nhiêu nghiệp báo vô tình gây nên
Của cha mẹ, con xin chịu thế
Nhờ Vu Lan Đại Lễ chuyển di… 
Tiếng chuông mầu nhiệm huyền vi,
Cảm nghe như bước chân đi cõi nhàn. 
TÂM TẤN
Nha Trang, 1956 

 
NS_Tamtan
 
Thương Gần Nhớ Xa
(Tặng các bạn Nha Trang xa xứ)  
Nhân tình tợ điểu đồng lâm túc,
Đại hạn lai thời các tự phi 
Ôi, bạt ngàn cánh chim bóng hạc,
Cả đại bàng, chim sẻ cũng xa bay!
Một niệm thương, trăm niệm nhớ, hao gầy
Xâu chuỗi hạt đứt tung tràng kỷ niệm.
Đất mẹ ấm … khép hờ khung cửa huyển,
Nấm mồ ôm … tái diễn chuyện ngàn thu.
Ta đi sau để nhận chút đền bù
Món gia bảo: Vườn thơ Đông-chí lạnh.
Ta ươm mãi xuân thu lời mật hạnh:
Nắng hạ bung hương, vận hội chân tài.
Cơn bão qua chỉ sụp đổ đền đài,
Non gấm vóc vẫn ngàn chim hội tụ
Xin xóa cho ai mối sầu xa xứ… 
Tâm Tấn
Trong Đặc san Khánh Hòa - Nha Trang
Xuân Quý Mùi 2003  
 
Nu Si Tam Tan1 (1)
Lời Quả Phụ 
Trăng hiền đi, sao dời trên khoảng rộng,
Đây Phật thuyền vượt lướt sóng kim quang,
Trầm pha hương Phật-giới với trần-gian,
Ngày đại lễ cầu siêu hồn vạn hướng.
Em quỳ trước hình anh, trầm mặc tưởng,
Ngoài trời sương thu khóc lá thu rơi
Trong gió thu muôn lá khẽ vang lời,
Có phải chăng hồn anh về thăm gọi?
Đây giấc ngủ đôi trẻ thơ ngây dại
Mà hương đời đã mất hẳn hơi cha.
Mộng thấy gì, mơ hoảng gọi: ''Ba! Ba!''
Ôi tội nghiệp, mầm non đang thiếu nhựa.
Em còn nhớ năm kia, tin tợ lửa
Đốt cuồng tâm: Anh chết giữa đường xa.
Giữa đường đời em không thấy bông hoa
Vùng sa mạc đâu tìm ra bóng dịu.
Đàn ân ái tơ chùng dây lạc điệu,
Rượu tình duyên khô cạn chén tim đau.
Muốn theo anh nhưng sông lớn không cầu,
Hai biên giới âm dương chia cách hẳn.
Cho nhả bớt vị cay hòa lẫn đắng
Nhuần trang kinh thoa dịu vết thương lòng
Em tìm hiểu câu: ''sắc tức thị không'',
''Không tức thị sắc'' thoát vòng giải nghiệp!
Niềm oan khổ dần khuây sầu gối chiếc.
Đấng đại-từ-phụ đã dạy lời thiêng:
''Thân người làm bằng một khối nhân duyên,
Gió, đất, nước, lửa tạo thành nghiệp lực
Đã hết, để đổi mầu cho tâm thức,
Thì sắc thân giả tạm phải tàn đi.''
Hiểu vô thường mà vẫn khóc chia ly,
Là ray rứt cho chậm hồn siêu thoát. 
Vu Lan năm nay, nhuần ân Phật pháp
Khói trầm xin thay dòng lệ năm xưa
Tưởng niệm hồn: xe gió đón sao đưa
Quà trí tuệ anh về ban pháp-bảo.
Cho em vững giữa sóng đời điên đảo,
Tay yếu gầy chống vượt khỏi phong ba
Cành Từ Bi tâm thơm ngát hương hoa,
Đường chân lý trí êm hiền bóng dịu.
Hai đứa con thơ đường đời vạn nẻo,
Xin hãy soi chính đạo sáng trên đường.
Để mai sau dù khổ nắng đau sương
Kho nhân ái vẫn giàu như ánh sáng.
Hỡi quả phụ cô nhi đang khổ nạn,
Liềm chiến tranh hái mất những tình thương,
Đêm trầm hoa bát ngát kính dâng hương,
Thành tâm hướng đấng Như Lai tự tại.
Cầu siêu thoát những linh hồn thân ái,
Cầu vạn hồn chiến sĩ được siêu thăng
Theo thuyền mây về thế giới [siêu linh] vĩnh hằng,
Cầu non nước thanh bình tươi thắm sắc
Cho bể khổ bớt tràn vì nước mắt,
Và hờn đau thôi ngút đến tầng mây. 
Trong gió thu, lời quả phụ đêm nay
Theo chuông vọng không gian đầy âm hưởng.
Muôn lòng như một: xây về phật-hướng
Tin tưởng dâng, tìm an ủi vô biên
Kinh cầu dâng, tam bảo ngát hương thiêng
Bao quả phụ cô nhi khuây thống khổ. 
Tâm Tấn
Huế 1953

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2026(Xem: 3745)
Là một nữ tu sĩ chân yếu tay mềm, Phật sự đa đoan, lòng tôi vẫn cảm thấy tràn đầy nguồn an ủi vô biên trong những lúc mệt nhọc. Những ngày gần đây, các bài thơ trong tập thơ Hoa Thiền, mang tâm ý Phật Pháp, được Cô Đặng Lan và các thi sĩ ngâm vịnh, được Phật tử Tâm Nghiêm đọc vào đĩa, được Nhạc sĩ Nguyễn Nhật Tân phổ nhạc… với những niềm khích lệ đó, khiến tôi cố gắng sáng tác thêm những vần thơ mới. Và hôm nay, tập thơ Hoa Thiền tái bản, mang vóc dáng trang trọng, gói trọn một nội dung hồn thơ và ý nhạc, khiến cho lời thơ nhẹ nhàng bay vút khắp nơi và tuôn chảy vào tận cõi lòng người. Tôi xin chân thành cảm nhận tất cả và trân trọng khắc ghi vào lòng một kỷ niệm đẹp trong suốt hành trình dấn thân vì Đạo. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
04/02/2026(Xem: 3477)
Phật Sự Mục đích Thế Tôn đến cõi đời, Mở bày tri kiến Phật mà thôi. Trong nhà của báu quên tìm thấy, Búi tóc minh châu sẵn đó rồi. Đương thể hiện tiền đang chính nó, Nhắc ra cái ấy có nơi người. Thấy nghe hay biết lìa hay biết, Trên bước chân như mỉm miệng cười. Thích Nữ Phước Hoàn (Như Thanh)
04/02/2026(Xem: 3569)
Tôi có thói quen, sau khi tụng kinh buổi sáng xong, thường ngồi uống một ly trà trước khi dùng điểm tâm. Vừa uống trà, tôi vừa lướt qua trang Thắng Hoan Thi Tập và tình cờ đọc được bài thơ Thiền Trà của Hòa thượng. Tôi cảm thấy thú vị và bỗng dưng nhớ Hòa thượng. Tôi nhớ không phải vì sự bịn rịn của thế gian, mà nhớ cái đức, cái tài và cái tính hào sảng của Ngài.
04/02/2026(Xem: 3285)
Hôm nay Tháng Chạp hăm ba Táo quân khắp chốn gần xa về chầu Bớ khanh Bắc Đẩu Nam Tào Mau mau mở máy bắt đầu online Táo Quân dưới đó là ai Trẫm đây miễn lễ, trình ngay phương nào ? Trong năm Ất Tỵ ra sao Mà ta bị réo điên đầu điếc tai.
02/02/2026(Xem: 4373)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 4983)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 4039)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 4108)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 4263)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 3747)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau