Nhớ Một Cung Đàn (thơ)

23/06/201916:50(Xem: 11387)
Nhớ Một Cung Đàn (thơ)

 

NHỚ MỘT CUNG ĐÀN.

 

                       Chạnh nhớ về
                    Minh Hồ, Minh Đăng, Mai Quang Trí,

                                                                           hoa_sen (1)

 

 

Bao năm xuôi ngược quê người

Mấy mùa sương tuyết phận đời pha phương

Qua rồi cái thuở nhiễu nhương

Se lòng hạt bụi còn hương quê nhà.

 

Nhớ khi bến cũ chiều sa

Bên hiên đời có chén trà câu thơ.

Mây nghiêng đuổi bóng tình cờ

Bóng người cũng đổ qua bờ tử sinh.!

 

Nhớ khi trên bước đăng trình

Chiều lên Suối Nghệ cuộc tình lãng du.

Vũng Tàu Bà Rịa vào thu

Theo mây một chuyến về từ Gò Công.

 

Bến Tre một sớm mây hồng

Xuôi con phà hướng Mỹ Lòng, Giồng Trôm.

Mộ phần Đồ Chiểu một hôm

Ba Tri vẫn rạng mảnh gương cho đời.

 

...Thế rồi từ ấy... xa xôi

Người về Thành phố, ta người viễn phương.

Ai hay trong cõi vô thường

Thi đàn tan hợp còn vương mạch sầu.

 

Đời là quán trọ xưa-sau

Nhưng tình thơ vẫn vẹn màu thời gian.

Đêm nay xuống một cung đàn,

Nhớ người năm cũ lòng man mác buồn.!!!

 

                                   South Dakota, thang 6/2019.

                               MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/07/2019(Xem: 16809)
Có thể ngày mai vẫn rất dài Vẫn bình minh hẹn với sương mai Một ngày vẫn sống trên trần thế Chẳng chút chi ngờ chuyện đổi thay..
24/07/2019(Xem: 26170)
Năm 1308, Mạc Đỉnh Chi đi sứ Trung Hoa ( vào thời nhà Nguyên ). Đến cửa khẩu quá muộn, quân Nguyên canh gác bắt ông và mọi người tháp tùng phải chờ đến sáng hôm sau mới được phép qua cửa khẩu. Thấy sứ bộ Đại Việt cứ khiếu nại biện bạch mãi, viên quan phụ trách canh cửa ải thả từ trên lầu cao xuống một câu đối, thách thức sứ bộ Đại Việt nếu đối được thì họ sẽ mở cửa
21/07/2019(Xem: 12956)
Trông hình bắt bóng, bóng mờ sương Sắc tướng nhân sinh huyễn mộng thường Hảo hớn râu mày mà ướt át Thuyền quyên yểu điệu lại căng cương
19/07/2019(Xem: 17292)
Người thường gặp gỡ trên đường Tương lân đồng bệnh văn chương nợ nần Phương trời đất nước đi thăm Trở về im bóng thì thầm với Thơ!
19/07/2019(Xem: 11878)
Sống cô tịch cần ...tầm nhìn sáng suốt, Là nghệ thuật.... tự kiềm chế bản thân . Dám làm dám nghĩ .....chấp nhận sai lầm Sức mạnh tiềm ẩn trỗi dậy ....tiếp sức !
19/07/2019(Xem: 12618)
Lão Tăng sưu tập Thiền-thi, cống hiến các bạn uống trà, ngâm nga, nghiệm thâm ý, trực ngộ diệu lý Bất sanh, bất diệt. Bổng nhiên bay vút không trung, cười vui ha hả, nhìn thấy cõi trần không không Vô tận…Tam-khổ, Bát-khổ biến thành Tịnh-độ. Tu, Tu nhiều, vui thú nhiều bạn nhỉ !
19/07/2019(Xem: 10853)
Bởi hay gậm nhấm buồn đau Nên sống.. âu sầu cô quạnh. Nhiều khi chẳng vẹn mong cầu Về sau.. lại là hữu hạnh.
13/07/2019(Xem: 11039)
THIỀN Mệt nhoài lăn giữa vô minh Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên Nương theo hít thở cùng Thiền Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.
12/07/2019(Xem: 10926)
Thuở xa xưa tại rừng già Có hai con vật rất là thân nhau Từ sáng sớm đến canh thâu Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa Sống bên tảng đá lớn kia Cây cao, bóng mát tỏa đi khắp vùng
12/07/2019(Xem: 13295)
Thưở xưa có một người ngu Đến thăm nhà bạn rất ư thân tình Chủ nhà vui đãi khách mình Bữa cơm đạm bạc, có canh ăn cùng Chàng chê canh lạt khó dùng Chủ bèn nêm chút muối trong canh này