Trộm Vàng (thơ)

19/06/201919:52(Xem: 11401)
Trộm Vàng (thơ)

TRỘM VÀNG

hoasen1a 

Hai thương gia nọ từ lâu

Ở cùng một chỗ cạnh nhau bán hàng

Một người buôn bán bạc vàng

Một người bông vải. Hai chàng thảnh thơi.

Một hôm có khách tới nơi

Mua vàng nên muốn tức thời thử ngay

Xem vàng thật, giả sao đây

Để vàng vào lửa là hay biết liền.

Người bông vải nổi tham lên

Trộm luôn một cục vàng trên lửa hồng

Vội vàng đem giấu trong bông

Sợ ai nhìn thấy thời không hay gì.

Vàng đang nóng đỏ kể chi

Khiến cho bông vải cháy đi điêu tàn

Sạch sành sanh, cháy tiêu tan

Thế là bại lộ chuyện gian manh rồi

Vàng không trộm được của người

Bao nhiêu bông vải mình thời tiêu ma.

*

Đôi khi ngoại đạo quanh ta

Trộm luôn Chánh Pháp Phật Đà quang vinh

Đem làm giáo lý của mình 

Nhưng mà nguyên lý quả tình hiểu đâu

Vụng về sử dụng cùng nhau

Việc làm kết quả trước sau tiêu tùng:

“Đạo mình pha trộn lung tung

Rất là mâu thuẫn, vô cùng kỳ khôi.”

Khi cơ mưu bại lộ rồi

Làm trò cười mãi cho người bàng quan.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa Kinh Bách Dụ)

 

A Trader Steals Gold

     Once upon a time, two traders ran some business together. One was a seller of genuine gold, while the other, Tula cotton. A buyer of gold came along and asked for a fire test before buying it. The cotton trader stole the burnt gold and wrapped it with his Tula cotton, which got all burnt up by the red-hot gold.

     Thus the stealing was revealed. Consequently, he lost both gold and Tula cotton.

     Like them are the heretics, who steal from Buddhism and write in their own religion. They wrongfully claim Buddhism to be their own teaching and deny copying from it. For this reason, they burn and destroy their heretic scripture, which is disappeared from the world.

     This is just like the story of the disclosure of the stealing of gold.

 

(Phần tiếng Anh trích dẫn trong “Sakyamuni’s One Hundred Fables”

của Tetcheng Liao)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2022(Xem: 6636)
Hương trầm Khói toả Chuông ngân Thời kinh trưa Ngọ Nhịp vần trống thiêng Trang nghiêm Hoa rợp cửa thiền Kính cung tưởng niệm bậc hiền trí Tăng
12/11/2022(Xem: 6991)
Dù vẫn biết vạn pháp …NHƯ HUYỄN ! Dứt làm sao tham luyến si sân Đã quen nhận giả làm chân Cuối cùng THẤY , BIẾT …lỗi lầm chất chứa !
12/11/2022(Xem: 6763)
Mẹ ngồi tụng Dược Sư Kinh Cầu cho thế giới hòa bình an vui Nhìn Mẹ con thấy hoa cười Nhìn Mẹ con thấy yêu người thế gian Ngày xưa Mẹ quá gian nan Nuôi con Mẹ dạy muôn vàn lời kinh Sống đời trong kiếp nhân sinh Nương câu niệm Phật tâm mình bình an.
03/11/2022(Xem: 11247)
Cảm ơn nắng ấm giữa Đông Cảm ơn hoa nở giữa lòng tuyết rơi Cảm ơn mây trắng giữa trời Cho ta có bạn giữa đời lang thang. Cảm ơn Thầy Mẹ cưu mang Dầu trong nghịch cảnh chẳng than một lời Cảm ơn Thầy Tổ một đời Cho ta “huệ mạng” thấm lời Thầy khuyên
31/10/2022(Xem: 5213)
Mẹ ơi, Mùa thu lá vàng rơi Là ngày con mất Mẹ Hôm nay ngày giỗ Mẹ Lòng con buồn đơn côi Bao năm rồi hả Mẹ? Từ độ con xa nhà Mắt Mẹ nhìn thật xa Mong con về từng bữa
30/10/2022(Xem: 12126)
Đọc hết 237 trang thơ trong tập thơ Vạt Nắng Phù Hư của Thầy Thiện Trí, tôi thấy đâu đó có những bài thơ phảng phát của Thiền Chánh Niệm, Thiền Vipassana, Thiền của Ngài Hoàng Bá, Thiền của Thiền Sư Thanh Từ và kể cả Thiền Sư Nhất Hạnh nữa; nên Thầy mới viết rằng: “Tâm yên mọi chốn đều yên Tâm buồn ngồi giữa cõi tiên cũng buồn” Sao mà nó ná ná như tinh thần trong Bông Hồng Cài Áo mà Thiền Sư Nhất Hạnh có viết một đoạn rằng:”Nếu bạn không vừa ý thì dẫu cho có làm đến Ngọc Hoàng Thượng Đế bạn cũng chẳng vừa lòng…”.
29/10/2022(Xem: 6971)
Rồi đến ngày mai tôi ra đi Để lại sau lưng những thứ gì? Niềm thương còn dở, bao vụng dại… Ai nhớ người xa, mắt hoen mi? Hội ngộ - chia ly chuyện tất nhiên Lưu luyến mà chi, chỉ thêm phiền Các pháp hữu vi đều huyễn giả Hiện hữu chỉ là gá tạm duyên.
27/10/2022(Xem: 11669)
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân. Tuy không biết uống rượu thế nhưng dường như tôi cũng say, say cái hơi men của một thi nhân thời Đường và cả sự đảo điên của thế sự. Bài thơ mang tựa là "Xuân nhật túy khởi ngôn chí" (春日醉起言志 ), có nghĩa là "Ngày xuân chợt tỉnh giấc trong lúc quá chén, tự nói lên những cảm nghĩ của mình".
23/10/2022(Xem: 5731)
Nay đã thấy càng vướng nhiều quan hệ Những buộc ràng trách nhiệm gắn chặt thêm Không còn tự do thưởng thức tĩnh lặng êm đềm Nên nội tâm đã bắt đầu mệt mỏi!
20/10/2022(Xem: 11648)
CHÚT TÌNH THÔI Từ phố thị, ta đi về trầm mặc. Nghe triền non chim hót điệu vô tranh. Nhìn đá lặng, dòng sông xưa vẫn chảy. Ta yêu đời vì biển mặn non xanh. Đời là vậy, mà tình ta vẫn vậy, Chút tình chung trang trải giữa tang hồ. Ấm lữ khách giữa chiều đông quạnh quẽ. Mát nhân sinh giữa nắng hạ điêu tàn. Quá khứ đi rồi, tương lai ảo mị, Hiện tại nào làm bến đỗ thời gian. Chút tình thôi, xin ai đừng vắt cạn. Để sông xưa còn mãi với trăng ngàn! Thích Thái Hòa