Một khi tử thần đến không thân thích che chở, Chỉ có nghiệp theo mình, Vì thế lo trì giới, Lo làm thiện, tích đức Siêng niệm ân đức Phật Sám hối tam nghiệp tội Thanh tịnh tâm ý mình Không chấp trụ chỗ nào Không hữu cũng không vô Thoát khỏi mọi khổ đau!
Sư Phụ Tôi người hiền hoà chất phát
Sống một đời giản dị rất bình dân
Bất cứ ai dù ở chốn xa gần
Khi cần đến Ngài sẵn sàng cứu giúp.
Ngài thuộc bậc hàng cao Tăng thạc đức
Nhưng lúc nào cũng tỏ hạ khiêm cung
Sống giản đơn nhưng sắc thái kiêu hùng
Bình thuận tỉnh, đệ huynh đều kính mến.
Không phung phí của Đàn na tín thí
Từng hạt cơm, hạt đậu cả hạt mè
Quần áo thì vài ba bộ che thân.
Ngày ba bữa cháo rau cùng tương đậu.
Thời khoá biểu Ngài luôn thường nhắc nhở
Hôm Thầy gọi Điệu lên phòng
“Con lo sửa soạn kinh và mõ chuông
Chiều nay Phật sự ở Duồng”(địa danh)
Thầy trò cất bước lên đường hoá duyên
Khai kinh tiên lễ buổi chiều
Trưa mai Ngọ cúng tiếp là trai Tăng
Thời kinh thí thực cõi âm
Quay vào lễ Phật gọi là hoàn kinh.
Điệu còn nhỏ, tính lăng xăng
Phụ lo cuốn tượng, không quên bánh chè
Người tu Tịnh Độ luôn nhớ ngày mười ba tháng bảy
Vía vị Bồ Tát thương tưởng chúng sanh như mẹ nhớ con (1)
Đại Thế Chí bên phải Phật Di Đà
........nguyện cao rộng hơn non
Lai ....Danh hiệu Ngài Vô Biên Quang tăng niềm hỷ lạc
Vì Trí huệ quang chiếu đến ....
...liền khiến lìa 3 đường ác! (2)
Ngày tháng này mấy mươi năm về trước
Mẹ tuy đau nhưng hạnh phúc biết bao
Lệ hoen mi lòng Mẹ bổng dâng trào
Tiếng con khóc chân tay mềm ngoe nguẩy
Âm lịch đúng ngày mười hai tháng bảy
Mười tháng trường mẹ lo lắng xuyến xao
Bào thai nhi con đạp lúc con cào
Đau lòng Mẹ nhưng không hề than vãn
Tình của Mẹ đối với con vô hạng
Vũ trụ này không thể sánh được đâu
Cha muôn thuở là vầng dương soi sáng
Dẫn con đi khi chập chững từng ngày
Canh cho con từng giây phút ngủ say
Dạy con học điều luân thường đạo lý
Trong cuộc sống với bao điều cơ cực
Và gian lao khi gặp cảnh cơ hàn
Cha chưa hề có một tiếng thở than
Mong con lớn trở thành người thành đạt
Khi con đến tuổi đôi mươi dõng dạc
Chim đang hót trên cành hoa điểm tuyết
Ánh dương soi loé sáng bảy cầu vòng
Tâm lùa về chuyện thuở ấy năm nao
Ấu thơ hỡi còn đâu ngày tháng cũ
Nhớ cha mẹ với đêm ngày lam lũ
Chẳng màng chi gió bụi với thời gian
Từ sớm hôm đến lúc ánh trăng tàn
Ơn Cha Mẹ con bao giờ trả hết
Nơi xứ người lòng con luôn hướng vọng
Lễ Vu Lan là mùa Hiếu Hạnh
Của bao người con Phật ngàn xưa
Gương sáng ấy từ Ngài La Bốc
Dùng tâm Từ cứu độ mẫu thân.
Hỡi những người con chốn dương trần
Luôn nghĩ đến công ơn Cha Mẹ
Cha dạy ta bao điều đạo lý
Ngày xưa sống cảnh thiên nhiên
Ngày nay sống cảnh đảo điên dối lừa
Ngày xưa rừng núi xanh tươi
Ngày nay rừng núi tan tành xác xơ
Ngày xưa thú sống nên thơ
Ngày nay thú sợ con người dã tâm
Ngày xưa suối chảy rầm rì
Ngày nay suối bị đen xì nhiễm ô
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.