Một khi tử thần đến không thân thích che chở, Chỉ có nghiệp theo mình, Vì thế lo trì giới, Lo làm thiện, tích đức Siêng niệm ân đức Phật Sám hối tam nghiệp tội Thanh tịnh tâm ý mình Không chấp trụ chỗ nào Không hữu cũng không vô Thoát khỏi mọi khổ đau!
Hôm nay Thầy giảng về tâm
Cái tâm loạn động tối tăm con người
Bao nhiêu ác nghiệp trong đời
Tích luỹ do bởi ta bơi xuôi dòng
Như trâu ngựa hoang ngoài đồng
Kéo ta lẩn quẩn trong vòng tử sanh
Ảo tưởng là cơn mê ngày…rất nguy hiểm
Đâu biết rằng: chính tự mỗi con người,
phải hoàn bị trôi tròn
Trách nhiệm , bổn phận thật chu đáo mỗi ngày hơn
Với tất cả tâm thành trong nhân cách, tài năng đích thực!
Và động lực xuất phát
giá trị sâu xa ấy luôn được tiếp tục !
Ngày nắng rồi lại ngày mưa
Làm sao cho hết những mùa phôi pha
Nhân hòa gió thuận triền xa
Đầu non gánh nỗi ta bà khói sương
Đượm buồn mắt lệ hoài thương
Đồng hoang cỏ biếc vô thường chân mây
Khởi đầu mới cũng là ngày kết thúc
Chu kỳ tròn số bảy lúc khởi nguyên
Trong tâm linh số bảy thật thiêng liêng
Tôn giáo nào cũng dè kiêng như thế.
Tây quan niệm ngày nghỉ ngơi thượng đế
Xứ ta thì ngày để mọi người vui
Nên đến chùa lễ Phật ngập tiếng cười
Hay vào khóa tu cho đời huân tập.
Nắng rọi, trời hồng trải mọi miền
Lung linh hoa vẫn nét trinh nguyên
Nồng nàn mùi đất nhiều năm trước
Bước nhịp chuyển đều theo cách riêng
Ước nguyện dù đường ngàn nẻo lối
Bờ này, bờ kia đâu chẳng thiêng
Tịnh độ trần gian khơi nguồn Đạo
Thắp sáng chân tâm, dấu ấn Thiền!
Kiếp người này ai chẳng đeo mang
Ghét thương tham ái lắm buộc ràng
Nút thắt ân tình luôn trói chặt
Tìm đâu cửa thoát đến bình an.
Đeo mang vì sở hữu thêm nhiều
Ham muốn khiến lòng bị đốt thiêu
Theo đuổi tìm cầu vì sợ mất
Biết rằng tạo nghiệp cứ phải liều.
Phật dạy phương pháp “Nhẫn Nhục”
để đối trị lòng sân hận!
Đấy cũng là
phẩm chất đạo đức thể hiện của con người,
Chịu đựng bức bách, hủy hoại mà vẫn mỉm cười
Với tâm an tịnh, thong dong
phá được mọi ưu tư phiền não (1)
Hằng ngày tập ăn chay
Gìn giữ dạ thẳng ngay
Yêu bữa cơm đạm bạc
Lòng thanh thản như mây.
Sáng tinh sương thả bộ
Thảnh thơi giữa đất trời
Cảm nhận từng hơi thở
Thánh thót mấy vần thơ.
Trưa dạo bước thiền hành
Trong sáng đạo tâm lành
Quên hết đi ngoại cảnh
Chỉ còn Phật trong ta.
Mời người về đây tu viện Quảng Đức
Xứ Úc hiền hòa Thầy đã dựng xây
Mái ấm tâm linh, chở che người con xa xứ
Bao bàn tay Phật tử cùng chung xây dựng
Quảng Đức, trái tim người bất diệt!
Quên hết mầu xanh đỏ tím vàng
Thấy mình về ngược thuở hồng hoang
Vượt lên vô sắc và vô trú
Ngoài cả thời gian lẫn không gian.
Quên hết tình si dẫu muộn màng
Đời ai chẳng hứng chịu trái ngang
Duyên đã không tròn đừng lỡ nhịp
Đường ai nấy bước kẻo dỡ dang.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.