Người Tri Kỷ (thơ)

05/03/201910:15(Xem: 11433)
Người Tri Kỷ (thơ)
thich dong tri
NGƯỜI TRI KỶ

 
Có những lúc Bạn phân vân suy nghĩ
Ai là người tốt nhất của đời Ta?
Rồi tìm hoài, đối chiếu khắp gần xa
Và đáp án, đó là : Người Tri Kỷ.
 
Người Tri Kỷ ra làm sao vậy nhỉ?
Đó là người cùng Bạn kết duyên sâu
Bao thăng trầm, bao dâu bể bên nhau
Vẫn hợp ý, vẫn tâm đầu với Bạn.
 
Có những lúc Bạn phát sanh chán nản
Thất vọng nhiều cả thế giới xung quanh
Chỉ cần nghe lời khuyên bảo chân thành
Bạn hồi phục niềm tin vào cuộc sống.
 
Đời vô thường trải qua nhiều biến động
Nào ai ngờ chuyện sắc sắc không không
Khi được thời, họ tìm đến rất đông
Lúc thất thế Bạn cô đơn cay đắng.
 
Ai bên Bạn khi hai bàn tay trắng?
Ai dắt dìu Bạn đứng dậy bước đi?
Chỉ thương yêu mà không tiếc cái gì?
Ai giúp Bạn qua hiểm nguy thử thách?
 
Ai luôn sống mà không cần kiểu cách?
Bạn tự nhiên với người thật của mình
Dù Bạn còn nhiều khuyết điểm linh tinh
Với Tri Kỷ, Bạn thân tình thổ lộ.
 
Thế gian rộng nhưng nhiều khi thiếu chỗ
Cho Bạn nương, cho Bạn trổ tài ba
Chính lúc này, bàn tay đó chìa ra
Cho điểm tựa, Bạn có đà thăng tiến.
 
Bao biến động lòng thủy chung bất biến
Ly gián nhiều vẫn không khiến chia xa
Tình tri âm Quản Trọng - Bảo Thúc Nha
Luôn thương quý, tạo nên đà danh vọng.
 
Cùng lẳng lặng nghe âm thanh của sóng
Không nói nhiều vẫn giao cảm mặn nồng
Chung Tử Kỳ hiểu rõ tiếng tơ lòng
Đang ấp ủ từ Bá Nha vang vọng.
 
Ai đưa Bạn đến phương trời cao rộng?
Ai đỡ nâng cho cuộc sống thăng hoa
Ai với mình luôn vui vẻ, vị tha…
Chỉ người ấy, đó chính là Tri Kỷ.
 
Muốn xây đắp cho đời Chân Thiện Mỹ
Ta trở về quán sát kỹ nơi Ta
Luôn trau dồi cho cuộc sống thăng hoa
Từng hơi thở, Ta hiểu Ta trọn vẹn.
 
 
Mạnh Xuân Kỷ Hợi, 2019
Thích Đồng Trí

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2016(Xem: 13725)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
16/07/2016(Xem: 13960)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
14/07/2016(Xem: 37452)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
14/07/2016(Xem: 17442)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
09/07/2016(Xem: 14022)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
09/07/2016(Xem: 12829)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
29/06/2016(Xem: 17286)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
29/06/2016(Xem: 18215)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành
23/06/2016(Xem: 13669)
Ai cõng mùa xuân qua đây Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim Để nghe tình tự trăm miền Màu hoa cỏ Vẫn bình yên muôn nhà.
22/06/2016(Xem: 13582)
Nghe đi nghe mãi nghe hoài Nghe cho thấu hiểu hình hài sắc không Nghe rồi ta nhớ Tánh Không Thong dong một chuyến rừng thông núi ngàn