Kính Gửi Phù Vân (Thơ)

27/02/201922:44(Xem: 12950)
Kính Gửi Phù Vân (Thơ)

kinhguiphuvan_lebabon

 

KÍNH GỬI PHÙ VÂN
Tuệ Thiền Lê Bá Bôn
 
Mai tôi chết, xác thân xin hỏa táng
Nắm tro đời xin gửi lại phù vân
(Dòng thế sự… bao thân quen mất tích
Thôi thì mình hòa nhập với vô danh)

Nếu thương nhớ, chúc nhau về “cõi sáng”
Không nối dòng giỗ kị chốn âm u
(Cõi trần gian mang kiếp người bể khổ
Thì quỷ thần phiền não đến thiên thu!)

Mai tôi chết… Mà thực ra không chết
Chỉ như thân cỏ gấu đến lúc tàn
Sau “đại phẫu”, bộ rễ kia lại nhú…
(Trường Ý Thức mang Sự Sống muôn năm)

Sẽ đi biệt… Mà thực ra không mất
Năng lượng chân tình tương tác vô biên
Trường Ý Thức cũng là trường năng lượng
(Chỉ nguyện thầm: lòng vơi bớt đảo điên)
 
Mai tôi chết… nghĩa là tôi đang sống
Đang biết tự tri-tự tại-chính mình (*)
Phút trực ngộ: Cõi Tâm Dứt Nghĩ Tưởng
Cảm nghiệm rằng: sinh-tử, vốn vô minh.
 
26/2/2019---
(*): “Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là đạo lí của vũ trụ,
là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền;
mang năng lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ,
cho sự thăng hoa trí tuệ-tâm linh chung của tất cả.
“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là minh sư vĩ đại nhất của chính mình.
(Đường Về Minh Triết-có bổ sung; có bảng mục lục ở cuối file: https://thuvienhoasen.org/a22566/duong-ve-minh-triet).
--------------------
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/04/2013(Xem: 17524)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16526)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14330)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13469)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25408)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15293)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16002)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17030)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15576)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 14526)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.