Dòng thác lũ cuộc đời trôi trôi mãi Kiếp con người sống chết chẳng hề ngưng Bao vô minh ngã chấp vẫn chưa ngừng Thêm đại nạn dập dồn không kể xiết.
Ta tu Phật mở con đường hiểu biết Nhìn mọi người không khởi niệm chê khinh Sống yêu thương giữa thù hận thường tình Nuôi chí lớn một đời không tham chấp.
Rồi một khi thân xác này có mất Chẳng có gì phải buồn khổ lo âu Ta vẫn luôn tâm niệm bước khởi đầu Sống an vui còn chết không nuối tiếc.
Gió tình cờ làm bay phấn hoa. Đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm. Nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc. Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa … bay tới đâu? nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? nào ai hay! Nhưng giòng chảy đó, chắc chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng. Chỉ khép mắt, quán chiếu một giây thôi cũng có thể thấy trùng trùng duyên khởi. Giòng chảy của ba cõi, bốn loài, sáu đường chúng sanh cũng tình cờ mà tuôn chảy thế thôi; nhưng trong những tình cờ của kiếp nhân sinh, lắng tâm mà nghiệm thì có những tình cờ chẳng tình cờ chút nào đâu! Nhân loại khởi từ xa lạ, tình cờ gặp nhau kết thành thân nhân, quyến thuộc, bạn bè, mà thương, mà ghét nhau ư? Nếu thực là tình cờ thì đâu thể triền miên, bất tận như thế! Trong vòng luân hồi, chúng sanh phải có ân oán, nợ nần nhau, chìm đắm trong vô minh mới tiếp tục tìm nhau mà đòi, mà trả như thế! Nên Phật dạy, nếu có tuệ nhãn mà nhìn chúng sanh, có thể nhận ra tổ tiên,
Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến
Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không
Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt
Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ
Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi
Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười
Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.