Truyện Thơ: Người Khách Trọ

03/01/201920:22(Xem: 10374)
Truyện Thơ: Người Khách Trọ

NGƯỜI KHÁCH TRỌ

 lotus 10

Một thiền sư rất nổi danh

Lãng du theo đám mây xanh cuối trời

Chân ông in dấu khắp nơi

Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua

Cao sang, đẹp đẽ, nên thơ

Trông vừa vĩ đại lại vừa uy nghi

Thật là tráng lệ kể chi

So cùng tiên cảnh khác gì là bao.

Thiền sư lặng lẽ bước vào

Không hề có lính gác nào ngăn ông

Tiến gần đến trước ngai rồng,

Nhận ra khách quý Vua mừng hỏi thăm:

"Thưa ngài có chuyện chi cần?"

Thiền sư lên tiếng: "Dừng chân cuối ngày

Tôi cần chỗ ngủ đêm nay

Ở trong cái quán trọ này mà thôi!"

Nhà Vua kinh ngạc, trả lời:

"Lâu đài vua chúa là nơi chốn này

Và ta làm chủ nơi đây

Phải đâu quán trọ đêm nay cho ngài!"

Thiền sư bèn nói khoan thai:

"Thế tôi xin hỏi lâu đài trước đây

Ai từng là chủ nơi này

Ai từng cư ngụ bao ngày tháng qua?"

Nhà Vua nói: "Chính cha ta

Cha ta là chủ. Nay xa cõi đời!"

Thiền sư hỏi tiếp: "Vậy thời

Trước cha ngài nữa, ai người chủ đây?"

Nhà Vua gằn giọng đáp ngay:

"Lâu đài, tài sản dựng gây lâu đời

Chính do ông nội ta thôi

Giờ đây ông cũng xa nơi cõi trần!"

Vừa điềm tĩnh, vừa ân cần

Thiền sư chẳng chút ngại ngần nói luôn:

"Lâu đài là chốn dừng chân

Người đi, kẻ đến cứ lần lượt thôi

Ghé đây ngắn ngủi, tạm thời

Đúng là quán trọ như lời của tôi!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO )

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2017(Xem: 16163)
Xuân xưa Gạch sân đỏ, xác pháo hồng- Tươi xanh hoa lá giàn bông giấy già - Tuổi thần tiên vẫn chưa xa - Hồn nhiên áo mới, nếp nhà an vui.
17/01/2017(Xem: 12591)
Một thương em tập ngồi thiền Chuyên cần tỉnh tọa dáng hiền…nữ tu Hai thương em tuổi chớm thu Bước đi tha thước ôn nhu nhẹ nhàng Ba thương em nói dịu dàng Thiết tha từ ái vững vàng niềm tin Bốn thương em nét cười xinh Nụ cười hỷ xã đốt tình si mê
17/01/2017(Xem: 12860)
Trong hơi thở vào ra luôn quán chiếu Ta vẫn mang ơn nặng của đất trời Cấp cho ta không khí ở muôn nơi Dinh dưỡng tốt bảo toàn cho cuộc sống
16/01/2017(Xem: 16793)
Sự vĩ đại chẳng là thành Vạn Lý Cũng chẳng là được thành tiếng đại gia Khi tâm ta còn chưa rõ nhận ra Viên ngọc báu luôn nằm trong túi áo . Bao kiếp qua ta chạy đôn chạy đáo Chỉ thả mồi bắt bóng dưới ánh trăng Chẳng phút giây hạnh phúc thấm sâu vào Khi vỡ mộng thì mái đầu đã bạc .
15/01/2017(Xem: 12557)
Từ vô tận ta tìm về tĩnh thức Bao thăng trầm còn nỗi nhớ niềm thương Trong vô niệm ta loay hoay tìm kiếm Còn gì không hay một nỗi tàn phai.
15/01/2017(Xem: 16334)
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương, Ngày qua hưởng lộc phải am tường. Sinh linh thế mạng đau xương cốt, Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương. Thấy được trần gian luôn quán chiếu, Lần tìm chân lý mãi noi gương. Tục thanh xen lẫn vun bi trí, Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
14/01/2017(Xem: 20966)
Thi tập “Hồi Ức” Lược Sử Kim Sơn Phật Học Ni Trường của nhà thơ Viên Huệ Dương Chiêu Anh, là thành viên trong mảng thơ Thiền thi đạo lý thuộc thơ chay. Thơ chay do không có đồ nhắm nháp, không có ma men đối ẩm lúc ngâm vịnh, xuớng họa. Như lời tâm bút của thi nhân: “Làm thơ là thú vui riêng, chỉ giới hạn trong gia đình và những bạn bè thân thuộc, mà không gia nhập vào những thi tao đàn nào cả”. Dù vậy, nhà thơ nữ nầy mãi liên tục sáng tác tới nay (2015) một lượng thơ khá dồi dào, đang còn trong bản thảo gồm những tập như:
13/01/2017(Xem: 11881)
Tâm như một bức tranh Vẽ lên cuộc đời mình Vui buồn đời trăm nhánh Quyện nhau như bóng hình.
13/01/2017(Xem: 10323)
Vầng dương vừa khuất non cao Chim bay về tổ lao xao họp đoàn Tiều phu hối hả về làng Lắng im rừng núi, ngân vang chuông chùa. Bước chân theo cánh gió đưa Rời căn lều cỏ thiền sư lên đường
13/01/2017(Xem: 11527)
Có người rất ái mộ Thiền Cho nên quyết chí tìm tiền in kinh Dù gian khó vẫn tiến hành Dù cho tốn kém lòng thành khắc ghi. Vượt đèo lội suối ông đi Quyên tiền khắp nẻo sá chi thân mình,