Bên Dòng Sông Tịnh (Thơ)

20/12/201821:58(Xem: 11567)
Bên Dòng Sông Tịnh (Thơ)


Phat_Thich_Ca_3 

BÊN DÒNG SÔNG TỊNH
Kỷ niệm ngày Phật Thành Đạo.

 

Hiền hiện sao trời cuối nẽo xa

Vầng trăng mồng tám vẫn đương ngà

Bên dòng sông tịnh nghe sương rụng

Từng sát na dồn dưới sát na.

 

Mặt mũi ngày xưa đã tỏ rồi

Bừng cơn mê muội tịnh nghiêm ngồi

Đôi hào quang sáng mười phương cõi

Bát ngát lòng ra bốn biển khơi.

 

Đã mấy mùa trăng sương tuyết phủ

Bên trời khổ hạnh vẫn ngồi câm

Một toà cỏ rộng Kim Cang kết

Gươm giáo ma quân xếp mấy lần.

 

Đâu lửa cuồng si cháy thịt da

Phút giây kinh thét của yêu ma

Chỉ nghe gió gọi mười phương lại

Dìu vợi tam thiên tiếng Phật Đà.

 

Trời đất hân hoan bừng nắng dậy

Hoà lên sáu điệu nhạc vang vang

Và trăng cũng chở hào quang đến

Mở hội ngàn sao trĩu cánh vàng. 

 

Sương khói điểm trang màu nhật nguyệt

Cỏ hoa chào đón dưới nghiêm toà

Chim dâng cúng trái trên cành biếc

Man mác rừng tiêng ngọn gió lùa.

 

Từ ấy... Người đi khắp nẽo đường

Vai mang nhật nguyệt bước hoằng dương

Và lan xa mãi về muôn xứ

Khơi mạch Từ Bi, Đạo bốn phương.

 

Giờ đây, đâu cũng dòng sông tịnh

Xuôi gọn về tim của vạn loài

Trăng sao vẫn sáng bên trời cũ

Soi ánh hào quang khắp cuộc đời.

 

                                                               MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/10/2025(Xem: 7067)
Ngón Tay Chỉ Trăng (tập 01) Trực Chỉ Đề Cương
24/10/2025(Xem: 6663)
a bậc tài danh – Leonardo da Vinci, Baruch Spinoza và Vincent van Gogh – mỗi người là một khía cạnh của hành trình nhân loại tìm đến chân lý. Cả ba đều chứng minh rằng: trí mà không phước thì sáng mà mong manh, phước mà thiếu duyên thì nở muộn như hoa trong đêm, còn duyên mà không trí thì chỉ là hư sắc thoảng qua.
24/10/2025(Xem: 6362)
Thuần nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở là tiếng thơ của Chân Tạng Nghiêm. Một tiếng thơ lấp lánh, long lanh ngời ánh thanh cao, là nguồn thơ trong trẻo, reo ca giọng hát thiên lương trong tận đáy xanh lòng... Lòng yên, tâm lặng như vầng trăng sáng chiếu diệu kỳ. Thi ca đi về trên đôi chân trần, chất phác, nhè nhẹ khẽ chạm vào núi sông, rừng biển, suối thác, mưa nắng, trăng sương, gió mây, cây lá, chim bướm, cỏ hoa trên mặt đất thân yêu. Nhật nguyệt cũng huyền hòa chan chứa giữa ánh sáng ban sơ, diễm tuyệt, bừng lên rực rỡ trong tâm hồn vô ngại của trái Tim Thơ.
22/10/2025(Xem: 6374)
Về thôi, về mặc Cà Sa Về thôi cởi áo Ta Bà phong sương Về thăm lại tiếng chơn thường Thăm vườn lam nhả khói thiêng Cõi Thiền Ô hay, một góc trời yên Một vườn hoa toả hương miền ngàn bay Thoảng trong gió, thoảng chân đài… Gót sen thoát những cơn say bụi trần
21/10/2025(Xem: 4280)
Quảng Đức từ quang chiếu cõi thiền, Tăng Ni đạo hạnh sáng tâm nguyên. Phật tử tinh chuyên bền chí nguyện, Nương theo ân đức bậc cao hiền. Ngưỡng mộ đức - tài Thầy Nguyên Tạng Chí nguyện độ sinh khắp mọi miền Lời kinh nhẹ rót như mưa pháp, Từng bước khoan thai ấm cửa thiền
19/10/2025(Xem: 6929)
Kể từ ngàn xưa muôn thuở nọ, tuy xa xăm, hun hút tuyệt mù nhưng vẫn còn dư vang, thấp thoáng trong sương mờ vạn cổ, những bóng người đi giữa thiên thu vời vợi. Đó là những Thiền sư, những Thi sỹ, những đạo nhân, mặc khách, hành giả đã xuất hiện trên mặt đất, trần gian này. Họ đến rồi đi, chỉ để lại vài tiếng thơ, tiếng sáo hòa lẫn trong tiếng hét, tiếng gầm rền vang với giọng cười tiêu dao, hào sảng còn dội âm trầm hùng suốt vạn đại rung ngân...
17/10/2025(Xem: 4797)
Tuổi cao dù lắm cở con rùa. Tích lũy vô vàn niệm được thua. Phú quý vinh hoa tuồng ảo hóa. Lợi quyền danh vị tựa không hoa. Tử sanh bệnh lão vân lai khứ. Thành trụ mê không mộng tỉnh mê. Một kiếp không tu, muôn kiếp khổ. Trần gian tạm trú hãy quay về.
17/10/2025(Xem: 5201)
Bất chợt nghe nhìn chuyện cổ kim Khơi nguồn tỉnh giác chảy vô biên Trải gần trăm tuổi hình cơn mộng!...., Thọ dụng buồn vui bóng kịch trường !....
17/10/2025(Xem: 5010)
Luôn sống giữa nhân gian, với tâm thanh thản Mặc cho kiếp người có mong manh kèm chút đắng cay Xin trân quý những điều gì có thể làm hôm nay Lừa dối nhau chi, khi một ngày sẽ mất tất cả !
16/10/2025(Xem: 5588)
Quê nhà đất tổ mãi thân thương Cảnh cũ theo ta suốt dặm trường Lặng lẽ đường lành hoa thắm sắc Âm thầm lối nhỏ lúa thơm hương Bao thu cách trở tâm hằng tưởng Bấy thuở xa xôi ý mãi tường Nghĩa nặng ân sâu lòng khắc dưỡng Dẫu rằng xuôi ngược khắp mười phương .