Bài Lục Bát không tên...

14/12/201805:59(Xem: 11967)
Bài Lục Bát không tên...
tholucbat_vhưu

BÀI LỤC BÁT KHÔNG CÓ TÊN 
MÀ LẠI CÓ TÊN DÀI NGOẰNG NHẤT BỒ THƠ!
 
Đón chiều 
Thơ gõ ngẫu nhiên
Không ý không tứ 
Không tên
Vô đề
Ngày qua mau lắm
Hẹn thề
Mới hôm qua đã thấy về chiều nay
Tình còn giấu nhẹm trong tay
Nợ còn giấu kỹ nơi đầy chỗ vơi
Chữ còn giấu cõi mây trôi
Tâm còn lãng đãng với trời cao xa
Ta còn một chút giấu ta
Cái danh cái tuổi
Cái già cái duyên
Níu chân tượng Bụt cửa thiền
Hỏi mai còn có linh thiêng nhiệm mầu?
Bồ Công Anh rơi mái đầu
Mang theo điều ước đi đâu chưa về
Mưa vừa rớt hột mái che
Tường sau đã vội vàng hoe ráng chiều
Nghe than xa vắng tiêu điều
Những lô đất trống đã nhiều cỏ gai
Yên bình chưa phải thiên thai
Lao xao đâu phải cứ hoài nhiễu nhương
Tịnh tâm quán chiếu 
Vô Thường
Hai tay bốn ngón trào tuôn chữ dòng
Vô đề
Vô ý
Vô không
Không vô không có 
Có không không đề
Phiêu phiêu
hoạt náo hí hề
Ngữ ngôn hý lộng 
Tâm xòe cánh chim
Bay xa
Xa nữa
Xa thêm
Về đi
Về gấp
Lên đèn
Ướp thơ.
  
Cư sĩ Vĩnh Hữu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/2013(Xem: 31735)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17635)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16595)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14401)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13521)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25448)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15480)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16024)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17233)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15659)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….