Nhất Mộng Sương (thơ)

30/11/201806:41(Xem: 15141)
Nhất Mộng Sương (thơ)
suong som-2

Nhất Mộng Sương

Nửa mái am thiền, nhất mộng sương,
Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường
Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ
Mắt lá xanh màu, khói dễ vương
Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi
Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn
Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn
Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!

Minh Đức Triều Tâm Ảnh


suong som

Bài Hoạ:
Dạ Cảm
 
Màn đêm phủ xuống cảnh mờ sương,
Ánh nguyệt lung linh rọi nẻo đường
Gió nhẹ vờn lay hồ sóng gợn
Mây lành tỏa quyện núi đồi vương
Chuông chùa điểm tiếng khơi huyền đạo
Mõ cá khua âm thức tịch vườn
Lặng lẽ tăng nhân trì phúng tụng
Nhất tâm kính nguyện ngát nguyền hương...!

California, 15-11-2018
Hậu Học- Thích Chúc Hiền ( Cảm hoạ)


sen-va-suong

   i Hoạ:
 MỘT MÁI TRANH THIỀN

Một mái tranh thiền giữa khói sương
Bình minh sáng đẹp khắp nẻo đường
Muôn hoa chào đón ngày nắng ấm
Cuộc sống muôn màu chẳng vấn vương
Nhìn mây bao phủ trên đồi núi
Lòng ta nhẹ mát cõi tâm vườn
Mặc đời xuôi ngược vòng vô hạn
Mây trời vẫn đẹp thoáng mùi hương.

   Dallas Texas, 30-11-2018
         Đệ tử:  Tánh Thiện


hoacucdon_1

Bài họa: Thiền Môn
(Kính cảm họa bài NHẤT MỘNG SƯƠNG)

 

Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương,

Vách đá cheo leo kẻ ngại đường.

Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm,

Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.

Chuông chiều gọi nẻo ngân cùng núi,

Mõ sáng khai căn vọng khắp vườn.

Vẫn ngẫm tâm sơ còn có hạn,

Nương về chốn Phật diêu liên hương.

 

2/1/2018

PT. Minh Đạo




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/02/2017(Xem: 21800)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
07/02/2017(Xem: 11792)
Đạo là con đường sáng Là sức mạnh nguồn tâm Phá tan màn u tối Vượt thoát mọi mê lầm .
05/02/2017(Xem: 14445)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm Vì chàng tính chẳng khó khăn Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
04/02/2017(Xem: 12718)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 19493)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 14028)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 12369)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 12357)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 19720)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13684)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .