Ánh Giác (thơ)

16/10/201818:01(Xem: 9054)
Ánh Giác (thơ)
qd-phatthichca-ic
ÁNH GIÁC
Vật biến thiên tâm thị vĩnh tồn.
            
 
Trùng dương biển thắm gió ngàn khơi,
Ánh giác rạng soi ngập đất trời.
Trực nhận chơn tâm xa bể đắm,
Hằng nghe diệu pháp cạn châu rơi.
Nguồn thiền lặng lẽ mây từ rỡ,
Nẻo đạo thênh thang tuệ mẫn khôi.
Vẩy nét thiền thi khai ấn để,
Cô Viên, Đề Thính lặng âm rồi...!
 
Honolulu, Hawaii, Mạnh Thu-2018
Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )
 
Duc_Phat_Thich_Ca (4)
ĐƯỜNG VỀ
 
Thu vẫy hoa tràn thoảng gió khơi,
Niềm vui mấy khúc lại chiều trời…
Trầm luân sợ nỗi chờ duyên rụng,
Luẩn quẩn thương tình tủi kiếp rơi!
Vẫn biết tâm trong là sáng láng,
Sao hoài dạ đục chẳng tinh khôi.
Hương thiền đã đón nhưng chưa mở,
Tạm tạm lòng an khó nói rồi…
 
16/9/2018
PT. Minh Đạo (Cẩn họa)
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41719)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.