Đạo Mãi Quá Xa (thơ)

08/10/201820:56(Xem: 8599)
Đạo Mãi Quá Xa (thơ)
 
Bat Quan Trai_7_10_2018 (72)-72


ĐẠO MÃI QUÁ XA 

Kính bạch Thầy, đây là quan điểm của con sau buổi thuyết pháp của HT Minh Tâm chiều qua

tại Khóa Tu Bát Quan Trai ở Tu Viện Quảng Đức (7-10-2018) (xem hình)

Con viết bài này để tự nhắc nhở mình và chia sẻ với các bạn đạo của mình.




Đừng ngộ nhận điều gì mình vừa hiểu 

Nhớ trong Tâm " Đạo vẫn mãi quá xa " 

Khởi bước chung đường người cũng giống ta 

Thôi cùng gắng ...chúng ta đồng sách tấn 

Cảnh giác cao độ phút giây hưng  phấn 

Luôn tự soi mình trong mỗi sát na 

Tập khí thói quen sẽ biến .....nghiệp ma

Nếu tỉnh thức , sớm nhận ra từ trước 

Sám hối , cúng dường ...." DIỆT TỘI SINH PHƯỚC " 

Phương tiện thực thi dù hết kiếp này 

Nhờ tăng  thượng duyên ....quả được ngày mai ? 

Chớ nghi rằng " Đây vẫn mắc vào hình tướng " 

Phúc cho ai ...theo đúng như  định hướng 


Melbourne 8-10-2018

Huệ Hương 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 14808)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66723)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13567)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17186)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14961)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11773)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11224)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 11565)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà