Hoài Niệm Tình Mẹ (thơ)

19/08/201818:15(Xem: 15212)
Hoài Niệm Tình Mẹ (thơ)
Me Hien

Hoài Niệm Tình Mẹ


1-Mẹ để con vào dạ
Nâng niu mười tháng trường
Đi, đứng, làm mọi việc...
Vun đắp tình yêu thương!

2-Rồi đủ ngày đủ tháng,
Con bật khóc chào đời.
Tròn ba năm nhủ bộ
Mẹ không hề buông lơi!

3-Dỗ dành con giấc ngủ,
Tay mẹ bế ẵm bồng,
Gian lao mẹ chẳng ngại,
Nhọc nhằn nuôi nấng con!

4-Có những đêm thức trắng,
Mẹ ôm con vào lòng,
Niềm riêng mẹ khép lại,
Ôi tình mẹ sắc son!

5-Từng bước chân chập chững
Con trẻ đi vào đời
Mang theo tình của mẹ
Đẹp như là trong mơ!

6-Hành trang con, mẹ gởi,
Trên ánh mắt vành môi,
Trong tận cùng sâu thẳm,
Lúc đứng đi nằm ngồi!

7-Giữa dòng đời nghiệt ngã,
Mẹ mong con nên người.
Từng bước chân vững chãi,
Niềm vui mẹ tràn nơi.

8-Thế rồi con khôn lớn,
Con học, con đi làm.
Gầy công danh sự nghiệp,
Mẹ mòn mỏi trông nom...!

9-Lúc con đi về muộn,
Khi con trẻ u buồn.
Lòng mẹ đau như cắt,
Mắt mẹ lệ trào tuôn.

10- Mẹ thương con như thế,
Con trẻ nào có hay.
Biển kia dẫu có cạn,
Tình mẹ mãi đong đầy.

11-Trăng sao dẫu hết sáng,
Hình ảnh mẹ rạng ngời.
Tình thâm và nghĩa nặng,
Làm sao đền mẹ ơi?

12-Mỗi lần Vu Lan đến
Kinh Báo hiếu thọ trì
Lệ nhoà bên khoé mắt
Ơn mẹ hằng khắc ghi...!

California, 16-08-2018
Thích Chúc Hiền


hoa_hong (5)

Tháng Bảy Mùa Báo Hiếu



Tháng bảy thu về lá rụng rơi,

Gợi niềm con thảo, hiếu vun bồi.

Vu Lan nhớ mẹ cài hoa áo,

Báo Hiếu thương cha niệm nghĩa lời.

Chín chữ cù lao luôn khắc cốt,

Ba năm nhũ bộ mãi gìn môi.

Thâm ân báo đáp tròn tâm hạnh,

Hiếu nghĩa chu toàn vang khắp nơi...!



California, 16-08-2018

Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )

 
hoa_hong (3)

     THÁNG BẲY LỆ RƠI

Kính hoạ bài: Tháng Bẳy Mùa Báo Hiếu của Thầy Chúc Hiền.


Tháng bẳy Vu Lan bổng lệ rơi
Nhớ về hiền mẫu phước vun bồi
Công ơn nuôi dưỡng đời cơm áo
Nghĩa trọng tình cha trọn đáp lời .


Chín tháng cưu mang thường khắc cốt
Nhũ bộ năm dài chẳng hở môi
Báo đáp tình thâm lòng hiếu hạnh
Đạo nghĩa vuông tròn rạng khắp nơi .


     Dallas Texas, 20-8-2018
                Tánh Thiện
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2021(Xem: 13972)
Lắng lòng nghe tiếng pháp âm Thượng tọa Nguyên Tạng tận tâm trao truyền Ngoài kia dịch bệnh triền miên Khẩu trang che mặt chẳng nhìn thấy nhau Vui thay phép Phật nhiệm màu! On- lai nghe pháp tìm cầu Thầy trao, Nói cười chia sẻ nhìn nhau Nương thuyền Bát Nhã mau mau tìm về Cùng nhau thoát khỏi bờ mê Tìm về bến giác, Tào Khê suối nguồn.
09/08/2021(Xem: 15622)
Tái ngộ lìa xa giữa nẻo nầy, Anh về cõi lạc ngắm đường mây. Dương trần mấy chặng mà thêm nản! Chuyện thế bao điều dẫu lả vây! Úc Đại nhà cao tình chẳng vãn, (*) Lồ Ô mái tạm nghĩa luôn đầy. (**) Bây giờ vạn nỗi nay đà gác, Rũ hết trầm luân cảnh Phật bày…
08/08/2021(Xem: 36493)
QUAN ÂM THỊ KÍNH Truyện Thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao Tranh Minh Họa: Hương Bối LỜI NÓI ĐẦU Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dị và tự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng. Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
06/08/2021(Xem: 11280)
Người về Tựa dáng dừa xanh Trời cao Đất rộng Biển tình mông mênh
06/08/2021(Xem: 9076)
Mệt nghỉ hơi đâu cố ráng hoài Không chừng mang tiếng đứa loi nhoi Lên non khấn ước gom cành lá Xuống phố cầu tìm nhặt bắp khoai
06/08/2021(Xem: 11895)
NHẬT nguyệt viên minh soi nhất trạo SANH độ Pháp hoằng giữ nguyện tâm TỪ bi hỷ xả dương chánh đạo HƯƠNG hạnh tỏa ngời bước hành thâm.
06/08/2021(Xem: 9454)
Thỏng tay vào chợ, chợ trống không Vòng vây phong tỏa hết vui đông Sứ giả Như Lai thân khứ đáo Tâm từ cứu khổ nguyện gánh gồng...
06/08/2021(Xem: 8535)
Cùng tôi Ngoái lại Giật mình Giật mình ngoái lại nhớ mình ngày qua
05/08/2021(Xem: 14170)
Tự tay trồng được rau xanh, Vừa xanh, vừa sạch, ngon lành yên tâm. Mới hôm nào, mới gieo mầm, Hôm nay thu hoạch, quả mầm là đây. Để hạt mà trở thành cây, Nhờ duyên với đất, ngày ngày nắng mưa. Quả nổ không sớm thì trưa, Gieo nhân gặp quả, phải vừa chữ duyên.
02/08/2021(Xem: 11314)
Về đi thôi mẹ già đang trông đợi Nơi Sài thành con ướt đẫm nắng mưa Đường hun hút bụi mờ thân vạn dặm Con sẽ về bên mẹ chốn quê xưa