Có Một Người! (thơ)

15/08/201821:12(Xem: 11859)
Có Một Người! (thơ)
Có Một Người!
mungle_vulan1










Có một người đi bên cạnh cuộc đời 

Luôn âm thầm chịu đựng cảnh nổi trôi
Khi sương khuya hay nắng cháy da người 
Vẫn lặng lẽ một niềm thương nỗi nhớ.

Người là Mẹ êm đềm như hơi thở
Ôm ấp con qua biển rộng sông dài
Nuốt cay đắng khổ nhục nỗi sầu ai
Chưa một lần kêu than cùng trời đất.

Mẹ là người tần tảo và tất bật
Bước chân đi trong mưa gió dặm trường
Nuôi con trẻ qua những ngày bi thương
Nhỏ lệ đắng lên bờ môi tím nhạt.

Trưa nắng xuống trên ruộng đồng bát ngát
Cùng cỏ cây xen lẫn giọt mồ hôi
Mẹ là vậy với bóng dáng hao gầy 
Luôn chịu đựng gian nan cùng nguy hiểm.

Trước bão giông mưa phùn trên sóng biển
Mẹ là người luôn đứng mũi chịu sào
Cùng con thuyền gạt sóng dữ lao xao
Về cập bến bình an niềm vui sống.

Giữa tình đời nắng mưa đầy biến động
Mẹ vẫn bước chân đều trên mọi lối
Tìm mưu sinh qua những ngày trôi nổi
Gió thu sang đông đến xuân lại về.

Có những khi sương lạnh buốt tái tê
Mẹ vẫn đi giữa trời đông giá buốt
Thương con trẻ như thương từng khúc ruột
Nuôi con mình Mẹ thức trắng canh trường.

Nói không hết những nỗi niềm thân thương 
Về người Mẹ suốt cả đời lam lũ
Gom trần gian bao nhiêu loài ngôn ngữ
Nói sao cùng tình mẹ ngát hương hoa.

Hình ảnh ấy với con không nhạt nhoà
Dù thời gian có thay đổi qua mau
Tóc điểm trắng pha sương màu nắng nhạt
Thì muôn đời Mẹ vẫn thế mà thôi! 

Có những ngày trời mưa lất phất rơi
Giữa hoang vắng chân mẹ đều cứ bước 
Đường quanh co bùn lầy đầy trơn trượt 
Không ngại gì cái khó của thời gian.

Vì với Mẹ ba từ “khổ gian nan”
Quá quen rồi trong trần đời nghiệt ngã
Dấu chân mòn trên chặng đường vất vã
Bước đi qua bao cơn bão cuộc đời.

Có ai hiểu bao lần lệ Mẹ rơi
Cho con trẻ ấm no niềm hạnh phúc
Giữa biển đời trần ai lắm trong đục
Mẹ can trường đứng vững tựa thái sơn.

Có những lúc con làm mẹ giận hờn
Hay ngỗ nghịch tính tình thì làm biếng
Ham chơi đùa đòi hỏi mãi liên miên
Biết đâu rằng Mẹ gian khó đắng lòng.

Nhà thiếu thốn con cái lại rất đông
Tính tình thì mỗi người khác nhau nhiều
Hay tức giận ganh đua chuyện đủ, thiếu
Làm khổ Mẹ qua những tháng năm dài

Xin lỗi Mẹ!!! viết lên để nhớ mãi
Người Mẹ hiền đẹp tựa ánh bình minh
Theo bước con trên muôn dặm hành trình
Mẹ đẹp mãi muôn đời Mẹ đẹp mãi!

Thích Đồng Nhật
Được gửi từ iPhone của tôi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/11/2010(Xem: 31460)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
03/11/2010(Xem: 16097)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 18095)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 16036)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 18732)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…
29/10/2010(Xem: 16201)
May I be free from enmity and danger, May I be free from mental suffering, May I be free from physical suffering
28/10/2010(Xem: 19395)
Một thương chú tiểu dễ thương Hai thương chú tiểu chọn đường đi tu Ba thương sớm tối công phu Bốn thương chú học và tu đàng hoàng Năm thương chú tiểu nhẹ nhàng Sáu thương chú tiểu đoan trang nụ cười
23/10/2010(Xem: 22041)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua, và vài năm sau trở thành một nhà sư và đã để lại một di sản Thiền Tông bây giờ vẫn còn phát triển để trở thành dòng Thiền lớn nhất tại Việt Nam. Ngài tên là Trần Nhân Tông, vị vua thứ ba của Nhà Trần và là vị sáng lập Dòng Thiền Trúc Lâm.
22/10/2010(Xem: 26828)
Vào khoảng các năm 1972–1974, Cố Hòa thượng Thích Trí Thủ, thường được Tăng Ni-Phật tử gọi cung kính gần gũi là “Ôn Già Lam”, đang trong thời gian dài hoằng pháp tại Nha Trang và các tỉnh miền Trung, Ôn tạm an trú trên chùa Hải Đức, nơi có Phật học viện Trung Phần, trên ngọn đồi Trại Thủy. Khoảnh vườn và thềm hiên phía trước tịnh thất của Ôn dần dà trở thành một hoa viên nho nhỏ với nhiều cây cảnh hoa lá đẹp lạ, là nhờ ở bàn tay chăm sóc thương yêu của một vị cao tăng đức độ nhân từ.
21/10/2010(Xem: 18706)
Bướm bay vườn cải hoa vàng , Hôm nay chúng ta cùng đọc với nhau bài Bướm bay vườn cải hoa vàng. Bài này được sáng tác trước bài trường ca Avril vào khoảng năm tháng. Viết vào đầu tháng chạp năm 1963. Trong bài Bướm bay vườn cải hoa vàng chúng ta thấy lại bông hoa của thi sĩ Quách Thoại một cách rất rõ ràng. Đứng yên ngoài hàng dậu Em mỉm nụ nhiệm mầu Lặng nhìn em kinh ngạc Vừa thoáng nghe em hát Lời ca em thiên thâu