Ngắm Trăng Lăng Già (thơ)

28/07/201818:45(Xem: 14137)
Ngắm Trăng Lăng Già (thơ)
Ngam Trang Lang Gia-10

NGẮM TRĂNG LĂNG GIÀ


Phổ thơ từ bài viết
“Ngắm Trăng Lăng Già”
của TT Thích Nguyên Tạng

***
NGẮM cảnh sắc cõi không kỳ diệu
TRĂNG lung linh soi chiếu đêm trường
LĂNG GIÀ tròn sáng như gương
Soi trong bóng tối, dẫn đường chúng sanh....
Núi Lăng Già non xanh biển biếc
Đảo xa xôi Phật thuyết giảng kinh
Tên núi xưa đặt cho kinh
Lăng Già nay gọi - Bộ Kinh Đại Thừa.
Chốn nơi đây năm xưa Phật dạy
Tỉnh giác ngộ nội tại từng phần
Giúp cho Hành Giả đạt tâm
Rõ  Như Lai tạng vốn hằng chúng sanh.
Kinh giáo lý trở thành cốt tủy
Của Thiền Tông và Duy Thức Tông
Bồ Đề Sơ Tổ khai thông
Truyền cho Huệ Khả, mở dòng thứ hai...
Chúng sinh thảy ai ai cũng có,
Như Lai Tạng, tên đó cũng là
Phật tánh thanh tịnh trong ta
Vốn không biến đổi không xa hiện tiền.
Bởi ô nhiễm triền miên tà kiến
Hạt giống kia chuyển biến luân hồi
Cuốn vòng sinh tử lăn trôi
Muốn tìm trở lại.. xa xôi khó lần...


Ngam Trang Lang Gia-7Ngam Trang Lang Gia-8Ngam Trang Lang Gia-9


Kinh Lăng Già từng phần ghi rõ
Như Lai Tạng sẵn có trong ta
Bởi vì bão tố phong ba
Sóng cao biển động mưa sa dập dồn
Gió lay chuyển, biển không yên ổn
Sóng Ba Đào đảo lộn bản lai,
Làm cho tâm thức chuyển lay
Vô minh dẫn lối, Chân Như lu mờ 
Từ vô thỉ đến giờ nối tiếp
Như Lai Tạng chứa nghiệp lớn nhanh
Thiện ác lẫn lộn song hành
Đời đời kiếp kiếp trở thành vựa kho.
Kho hạt giống âu lo phiền não
Bởi vô minh mưa bão khai mầm
Luân hồi lục đạo tối tăm
Xoay vòng sinh tử xa xăm bước đường
Có hạt giống mầm ươm giác ngộ
Chờ đất lành khai trổ lớn lên
Hướng miền an lạc vô biên
Thanh lọc chuyển hóa não phiền biến tan..
Xin chớ để ngày càng chồng chất
Nặng vô minh, xa mất thiện tâm.
Lăng Già Pháp Phật kinh âm
Phương tiện trở lại chân tâm ban đầu...
Do phiền não thấm sâu chồng chất
Nên tâm linh xa mất quê hương
Luân hồi địa ngục nẻo đường
Ba ba cõi chuyển khó lường bước ra.
Nay được duyên Lăng Già hội ngộ
Phật khai thị chỉ chỗ vô minh
Căn trần sáu mối cảnh hình
Phải luôn gìn giữ tâm mình thản nhiên
Luôn chánh niệm tỉnh yên từng lúc
Khi căn trần tiếp xúc với nhau
Vượt sự chi phối, hãy mau
Đừng để ngoại cảnh thấm vào tâm ta
Được như thế, đó là tự tại,
Kinh Lăng Già Phật dạy chúng ta
Phân biệt lầm lạc vốn là
Khởi từ vô kiếp bao la chất chồng
Nhận thấy rõ sắc không, xa lánh
Để trở về Phật tánh ban sơ
Như Lai Tạng hết lu mờ
Lăng Già soi sáng bến bờ thiện tâm.


Nam Mô A Di Đà Phật
Bến Tre 26-7-2018
Quảng Pháp Ngôn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/2013(Xem: 31722)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17586)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16562)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 14359)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 13484)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25428)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15424)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16009)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 17173)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15603)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….