Niệm Ân Hòa Thượng (thơ)

05/07/201817:14(Xem: 23704)
Niệm Ân Hòa Thượng (thơ)
HT Thich Nhu Dien (10)
NIỆM ÂN HOÀ THƯỢNG

Kính Dâng Hòa Thượng Thích Như Điển
nhân dịp mừng thọ 70 tuổi của Ngài và kỷ niệm

40 năm khai sơn Chùa Viên Giác tại Đức Quốc

Thời gian lẳng lặng thoi đưa
Thoắt qua thoắt lại bốn mươi năm vừa
Nhớ lại ngày ấy năm xưa
Một chín bảy bảy đẩy đưa xứ người
Hoà Thượng Như Điển ba mươi
Tăng tài tuổi trẻ xứ người hoằng dương
Lập nên Viên Giác Phật đường
Bắt đầu Đức Quốc xiển dương Đạo vàng
Tăng Ni kết hợp sẵn sàng
Lập nên Chị Bộ Tăng đoàn Việt Nam
Thế rồi bao việc phải làm
Triển khai Phật Đạo trăm năm có thừa
Nhớ lại bảy tám (1978) năm xưa
Số người con Phật chỉ vừa phần trăm
Đến chùa chỉ một áo lam
Thế mà nay đã gấp trăm nghìn lần
Công Thầy Như Điển khó cân
Năm châu bốn biển nặng ân tình Ngài
Đường đi chẳng quản ngắn dài
Nơi đâu cần đến chẳng nài gian lao
Truyền thừa Chánh pháp Ngài trao
Môn đồ tử đệ biết bao nhiêu người
Ngày nay Phật Việt xứ người
Từ Âu đến Á rạng ngời vang danh
Niệm Ân Hoà Thượng tâm thành
Từ bi lan tỏa phân tranh chẳng màng
Lưu đời ý nghĩa lời vàng
Đối nhân xử thế phải càng nghiệm sâu:
Niệm ân luôn nhớ dài lâu
Oán hờn không để nơi đâu trong lòng
Vui cùng ân nghĩa thong dong
Nhớ câu niệm Phật tấm lòng bao dung
Mai này khi đến ngày cùng
Hương thơm lan tỏa, ung dung liên đài.

Nam Mô A Di Đà Phật,
Melbourne, Mùa An Cư 2018,
Đệ tử Thanh Phi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/08/2021(Xem: 12152)
Ôm lên rồi đặt xuống Buồn rơi rớt ngoài sân Phơi bao điều không muốn Đàn muốn nói lại câm
20/08/2021(Xem: 12871)
Ngày tháng này mấy mươi năm về trước Mẹ tuy đau nhưng hạnh phúc biết bao Lệ hoen mi lòng Mẹ bổng dâng trào Tiếng con khóc chân tay mềm ngoe nguẩy Âm lịch đúng ngày mười hai tháng bảy Mười tháng trường mẹ lo lắng xuyến xao Bào thai nhi con đạp lúc con cào Đau lòng Mẹ nhưng không hề than vãn Tình của Mẹ đối với con vô hạng Vũ trụ này không thể sánh được đâu
20/08/2021(Xem: 13168)
Cha muôn thuở là vầng dương soi sáng Dẫn con đi khi chập chững từng ngày Canh cho con từng giây phút ngủ say Dạy con học điều luân thường đạo lý Trong cuộc sống với bao điều cơ cực Và gian lao khi gặp cảnh cơ hàn Cha chưa hề có một tiếng thở than Mong con lớn trở thành người thành đạt Khi con đến tuổi đôi mươi dõng dạc
20/08/2021(Xem: 15383)
Chim đang hót trên cành hoa điểm tuyết Ánh dương soi loé sáng bảy cầu vòng Tâm lùa về chuyện thuở ấy năm nao Ấu thơ hỡi còn đâu ngày tháng cũ Nhớ cha mẹ với đêm ngày lam lũ Chẳng màng chi gió bụi với thời gian Từ sớm hôm đến lúc ánh trăng tàn Ơn Cha Mẹ con bao giờ trả hết Nơi xứ người lòng con luôn hướng vọng
20/08/2021(Xem: 14635)
Lễ Vu Lan là mùa Hiếu Hạnh Của bao người con Phật ngàn xưa Gương sáng ấy từ Ngài La Bốc Dùng tâm Từ cứu độ mẫu thân. Hỡi những người con chốn dương trần Luôn nghĩ đến công ơn Cha Mẹ Cha dạy ta bao điều đạo lý
20/08/2021(Xem: 8261)
Ngày xưa sống cảnh thiên nhiên Ngày nay sống cảnh đảo điên dối lừa Ngày xưa rừng núi xanh tươi Ngày nay rừng núi tan tành xác xơ Ngày xưa thú sống nên thơ Ngày nay thú sợ con người dã tâm Ngày xưa suối chảy rầm rì Ngày nay suối bị đen xì nhiễm ô
19/08/2021(Xem: 10609)
Mẹ ơi ! Nhớ Mẹ vô cùng ! Giấc mơ ngắn ngủi lạ lùng làm sao Đêm qua trong giấc chiêm bao Chiếc mũ của Mẹ ngày nào nhởn nhơ ...
19/08/2021(Xem: 8790)
Mãnh lực của Duyên ! Kính dâng Thầy bài thơ khi con học về Mãnh Lực của Duyên làm mình đi trong luân hồi qua bộ kinh Đại Phát Thú được Giảng Sư Thích Sán Nhiên giảng tại Mỹ vào tháng 6 /2020 online. Kính trình Thày những gì con thu nhận được qua hơn 10 video của Sư với 30 giờ nghe pháp thoại xen giữa những pháp thoại của Thầy. Kính xin Thầy cho con một lời dạy. Kính đảnh lễ Thầy , HH Niềm ao ước Mùa Vu Lan người người nhớ Đức Phật mùa an cư thứ bảy nhớ Mẹ Maya Cung trời Đao Lợi thuyết pháp... ...dựa vào chiêm nghiệm nhận ra Trăm ngàn thiên nhân đắc quả Dự Lưu tức khắc !
19/08/2021(Xem: 15393)
Hàng trăm sao chiếu sáng ngời Điểm tô rực rỡ bầu trời trên cao, Hàng trăm vỏ ốc dạt dào Cùng theo sóng biển trôi vào bờ xa,
17/08/2021(Xem: 13414)
Mây chiều tháng bảy lập lờ trôi, Góc nhỏ đêm về vẫn lặng côi… Quạnh quẽ Người xa niềm khó đổi, Trầm tư dạ não cảnh hoang bồi.