Niệm Ân Hòa Thượng (thơ)

05/07/201817:14(Xem: 22402)
Niệm Ân Hòa Thượng (thơ)
HT Thich Nhu Dien (10)
NIỆM ÂN HOÀ THƯỢNG

Kính Dâng Hòa Thượng Thích Như Điển
nhân dịp mừng thọ 70 tuổi của Ngài và kỷ niệm

40 năm khai sơn Chùa Viên Giác tại Đức Quốc

Thời gian lẳng lặng thoi đưa
Thoắt qua thoắt lại bốn mươi năm vừa
Nhớ lại ngày ấy năm xưa
Một chín bảy bảy đẩy đưa xứ người
Hoà Thượng Như Điển ba mươi
Tăng tài tuổi trẻ xứ người hoằng dương
Lập nên Viên Giác Phật đường
Bắt đầu Đức Quốc xiển dương Đạo vàng
Tăng Ni kết hợp sẵn sàng
Lập nên Chị Bộ Tăng đoàn Việt Nam
Thế rồi bao việc phải làm
Triển khai Phật Đạo trăm năm có thừa
Nhớ lại bảy tám (1978) năm xưa
Số người con Phật chỉ vừa phần trăm
Đến chùa chỉ một áo lam
Thế mà nay đã gấp trăm nghìn lần
Công Thầy Như Điển khó cân
Năm châu bốn biển nặng ân tình Ngài
Đường đi chẳng quản ngắn dài
Nơi đâu cần đến chẳng nài gian lao
Truyền thừa Chánh pháp Ngài trao
Môn đồ tử đệ biết bao nhiêu người
Ngày nay Phật Việt xứ người
Từ Âu đến Á rạng ngời vang danh
Niệm Ân Hoà Thượng tâm thành
Từ bi lan tỏa phân tranh chẳng màng
Lưu đời ý nghĩa lời vàng
Đối nhân xử thế phải càng nghiệm sâu:
Niệm ân luôn nhớ dài lâu
Oán hờn không để nơi đâu trong lòng
Vui cùng ân nghĩa thong dong
Nhớ câu niệm Phật tấm lòng bao dung
Mai này khi đến ngày cùng
Hương thơm lan tỏa, ung dung liên đài.

Nam Mô A Di Đà Phật,
Melbourne, Mùa An Cư 2018,
Đệ tử Thanh Phi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2015(Xem: 11946)
Aylan ơi! Sao em nằm úp mặt? Hãy ngước lên! Trông kìa, rạt rào muôn ngọn sóng của trùng khơi! Aylan ơi! Ta muốn trông thấy dấu chân em bé xíu, Xinh xinh trên bãi cát phẳng lì. Trông kìa, sao trông giống dấu chân ta thuở bé.
05/09/2015(Xem: 12016)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc Như biết được kiếp người khổ đau Lớn lên theo bốn mùa thay đổi Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
03/09/2015(Xem: 12513)
Ôm đàn khảy khúc yêu thương Nhịp nhàng câu hát cảm ơn cuộc đời Ừ, tôi hiện hữu đây rồi Thất tình lục dục đĩa mồi vô chung Tám phương thổi gió dỗ cưng Sinh linh bé bỏng lớn từng phút giây Người thương, kẻ ghét đủ đầy Tiểu nhân, quý hữu tháng ngày cụng ly
25/08/2015(Xem: 11614)
Nơi Pháp hội vừa tan khóa giảng Người người đều thanh thản hân hoan Gió lành bạt đám mây tan Trầm ngâm suy tưởng lời vàng Thế Tôn
25/08/2015(Xem: 13913)
Buổi sáng thức dậy nghe gân cốt đau Vậy mà hạnh phúc, chẳng chút càu nhàu Bạn bè cùng lứa, kẻ về cõi khác Mình thì dai dẳng, chỉ chút chao đao !
24/08/2015(Xem: 13323)
Trắng nợ ba sinh Trắng nợ ba sinh sạch bụi trần Trên đường giải thoát nhẹ lâng lâng Vượt lên bờ giác về chơn cảnh Rời khỏi bến mê xả huyễn thân Thanh thản người đi không vướng bận Ung dung kẻ ở chẳng bâng khuâng Hiếu tình đã vẹn niềm chung thuỷ Đời đạo trọn lành rõ nghiệp nhân
20/08/2015(Xem: 12439)
"Ba nghiệp lắng thanh tịnh Gửi lòng theo tiếng chuông Nguyện người nghe thức tỉnh Vượt thoát nẻo đau buồn"
20/08/2015(Xem: 12551)
Con hãy ngồi xuống đây Nghe câu chuyện của Thầy Đêm khuya chùa tĩnh lặng Chén trà sen khói bay
20/08/2015(Xem: 13604)
Chiều nâng lên chén cơm đầy Nhớ cha quay quắt những ngày thê lương Cháo đong loãng nhạt ưu buồn Đủ vui cái dạ lưng chừng xôn xao Sáng ngồi tán gẫu tầm phào Ly cà phê đá ngọt ngào rộn vui Nhớ cha năm tháng bùi ngùi
20/08/2015(Xem: 18080)
Buổi sáng sớm mùa đông năm ấy, chú tiểu vẫn quét dọn sân chùa như mọi hôm từ lúc tờ mờ sáng, khi những giọt sương mai vẫn còn đọng trên cành. Chú thanh thản đưa chổi đều tay gom gọn những chiếc lá rơi, miệng lẩm bẩm bài kệ: „Cần tảo già lam địa; Thời thời phước huệ sanh; Tuy vô tân khách chí; Diệc hữu Thánh nhân hành - Siêng quét đất già lam; Phước huệ thường thường sinh; Tuy không có khách lại; Cũng có thánh nhân qua“.