( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ.
“ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
Bạn ơi,
Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn:
Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình.
Đừng đem chuyện đường phố vào nhà.
Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm.
Đừng đem chuyện của thế giới vào buồng ngủ.
Việt Nam tội lắm Miền Trung
Hàng năm vẫn chịu bão bùng mưa rơi
Thiên tai lũ lụt khắp nơi
Người dân chiếu đất màn trời tang thương
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người chung dòng giống xin thương nhau cùng
Tịnh tài tịnh vật góp chung
Giúp người lâm cảnh não nùng thê lương
Biết bao nhiêu cảnh đoạn trường
Cửa nhà tan tác, người thương lìa trần
Ít nhiều xin góp đỡ đần
Cho người đói lạnh, rất cần lắm thay.
Diệu pháp cao siêu khó nghĩ bàn
Độ người vượt thoát nỗi hàm oan
Thường suy ngẫm kỹ tu tinh tấn
Mãi niệm trì chuyên gỡ ngỡ ngàng
Bát Nhã soi đường đèn tuệ sáng
Kim Cang chiếu lối nghĩa ân tràn
Gieo trồng việc tốt ươm mầm ngọc
Truyền đạt lời hay tiếp kệ vàng
Khổ não tiêu mòn xây bến tịnh
Mấy hôm trời đổ mưa rào
Hàng cây trút lá khẽ chào tiết Đông
Giọt mưa tí tách bên song
Tiếng rơi êm tựa giấc nồng mẹ ru.
San Jose, ngày cuối thu
Mưa qua thung lũng sương mù giăng giăng
Chạnh niềm lữ thứ mênh mang
Nghe mưa gõ nhịp song lang ai hoài…
Hôm nay con vào xem
Hình ảnh sau lũ lụt
Của con đường Thái Thông
Xã Vĩnh Thái Nha Trang
Nơi làng quê Thông Thái
Con đã từng được nghe
Mẹ Tâm Thái đọc vè
Về tâm tánh các cụ
Trong làng quê thanh bình
Dân tình vui mộc mạc
Đã thấm vào con tim
Hình ảnh quê ngày ấy
Thắm đậm nghĩa xóm làng
Ta đến với đời bằng hơi thở mong manh
Sẵn sàng rụng rơi mỗi khi cơn gió lớn
Từng bước qua tuổi trẻ mơ mộng, đầy hỗn độn
Đâu biết rằng thời gian sẽ khép lại từng trang
Có lẽ Thiên tai không phải oán phạt,
mà là tiếng gọi tỉnh thức.!
Gió chẳng hờn ai, chỉ cuốn nghiệp chung.
Hợp sức gieo lành, chuyển hoá khổ chung.
Nhân ngày lễ Phật Dược Sư Thành Đạo
Đời người là một cuộc hành trình dài, nhưng lại ngắn ngủi đến không ngờ. Ta khởi đi từ đâu và đích đến là đâu? Câu hỏi ấy không cần ở đâu xa, mà cần sự hồi quang (quay lại nhìn) vào chính tâm mình.
Giữa biển đời mênh mông vô tận, con người mãi ngược xuôi tìm cầu tham ái. Có kẻ rong ruổi ngoài trần thế, tìm kiếm một miền an lạc ở tận đâu xa; có người hướng vào tâm linh, mong thấy Phật trong lời kinh, trong tiếng mõ. Lục Tổ Huệ Năng từng dạy: “Tâm mê tức chúng sinh, tâm ngộ tức Phật.” (心迷即眾生,心悟即佛。)(1) “Người mê đi tìm Phật ở phương xa, người ngộ nhận ra Phật nơi tự tâm.”
Thuở đức Phật ngồi dưới cội bồ đề
Đêm gần tàn sáng sao mai xanh biếc
Khai mở con đường minh triết phương Đông
Sư tử hống chấn động mười ngàn thế giới
Giặc ngu tối rùng mình rũ rượi
Người vượt thoát tử sinh đến bến bờ tịch tinh
Trí tuệ quang minh bừng lên rạng rỡ
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.