Cội trúc hoe màu nỗi nhớ thương Từng cơn tuyết đổ buốt canh trường Giầm trong bão tố gìn thanh bạch Trải giữa cơ hàn chuốc ẩm ương Mộng cảnh thanh bình xây cuộc sống Trồng tâm tự tại giữ luân thường Nao lòng tạo hóa đà xui cảnh Bến đục chen cành buổi tạm nương 22 -6 - 2018-Phạm Duy Lương
VẤN AN LÊ ĐẠI HUYNH
Trộm nghĩ thi huynh vốn xót thương
Đường mây thân hạc vượt miên trường
Rời xa dấu lửa nên xao xuyến
Lại gặp hồn thơ khiến ủ ương
Đất cũ lúc này hao điền sản
Quê xưa thủa ấy đẹp gia nương
Cao niên thì vẫn sầu nhân thế
Nhật nguyệt xuân thu có khác thường ...
Hawthorne. 21 - 6 - 2018
CAO MỴ NHÂN
PHẢI VÀO BỆNH VIỆN
Phải vào bệnh viện, thật là thương
Dai dẳng đôi khi cả tháng trường
Bệnh tật kéo dài, thân dở dở
Tâm tư kìm hãm, trí ương ương
Thèm ly tửu hậu cùng bô lão
Khát cốc trả dư với quý nương
Mong họa câu thơ vui bạn hữu
Cho đời vang dội khúc nghê thường
Thanh Trương
GỬI LÊ HUYNH
Nằm viện,...buồn tênh...bộn nhớ thương
Từng giây ngồi đếm mõm canh trường !
Phải đâu thân trước mê phàm sức,
Mà để lão giờ "dở chứng" ương !
Rượu dẫu biếng khuây tình Quý Hữu,
Thơ còn sâu nặng nghĩa Hiền Nương !
Hồn đằm ký ức...bao ân trọng...
Cao sáng lòng nhân thấu lẽ thường !
Nguyễn Huy Khôi
Chút tình chúc bạn mau lành bệnh
“Riêng chúc bạn LĐM mau hết bệnh”
Nguyệt lãm vắng rồi ,cảm mến thương
Tôi đây thiếu bạn,xót can trường
Nghĩ tình thi phú:mong người khoẻ
Nhớ nghĩa vườn thơ :thiếu kẻ ương
Vui vẻ gieo vần cùng đệ muội
Say sưa chấp bút với Huynh nương
Thân già bệnh hoạn đâu lường trước
Kính chúc hiền Lê thoát lẽ thường
Song Quang
CHÚC SỨC KHỎE
Đời người ngẫm nghĩ lắm đau thương
Thi phú cùng vui vượt dặm trường
Chớ xót ân tình màn họa xướng
Quên buồn thế sự lãng ngang ương
Còn đây vạn nỗi niềm mơ tưởng
Vẫn đó nghìn trùng dấu tựa nương
Nằm viện mà lòng chưa tịnh dưởng
Chúc huynh sức khỏe chóng bình thường
Hải Rừng-22/6/2018
CHIA SẺ CÙNG ANH
Được tin anh bệnh vào nhà thương
Nay đã vượt qua đau đớn trường
Xuất viện trở về lo dưỡng sức
Nhập gia cố gắng thoát cơn ương
Minh-Hồ chia sẻ lời cầu nguyện
Như Thị chóng mau bình phục, nương
Tuổi tác cao niên nên bảo trọng
Thân tâm an lạc mãi bình thường
Minh-Hồ-23.06.2018
CẦU MONG
Biết anh điều trị tại nhà thương,
Hễ bệnh thâm tâm nghĩ ngợi trường.
Lúc khỏe yêu thơ luôn xướng họa,
Đau nằm mệt lả khiến tâm ương.
Cầu thân hết bệnh điều mơ ước,
Chúc trí an lành cuốn vận nương.
Quấn quýt nàng thơ điều giải trí,
Mong anh sức khỏe chóng bình thường.
Thanh Khang-Toronto 23-6-2018
CHÚC LÊ HUYNH
Lo buồn lắm mối để vương thương,
Đêm ngủ mơ mơ suốt giấc trường.
Thế sự lòng vòng sao khó tưởng,
Đời người luẩn quẩn cũng phai ương.
Tâm kềm bối rối, đừng quay hướng,
Trí ủ chiêm Thiền, giữ đở nương.
Thân chúc Lê Huynh hòa sắc tướng
Rồi đây sức khỏe chóng bình thường. Bảo Trâm-USA 6/2018
Rồi đến ngày mai tôi ra đi
Để lại sau lưng những thứ gì?
Niềm thương còn dở, bao vụng dại…
Ai nhớ người xa, mắt hoen mi?
Hội ngộ - chia ly chuyện tất nhiên
Lưu luyến mà chi, chỉ thêm phiền
Các pháp hữu vi đều huyễn giả
Hiện hữu chỉ là gá tạm duyên.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân. Tuy không biết uống rượu thế nhưng dường như tôi cũng say, say cái hơi men của một thi nhân thời Đường và cả sự đảo điên của thế sự. Bài thơ mang tựa là "Xuân nhật túy khởi ngôn chí" (春日醉起言志 ), có nghĩa là "Ngày xuân chợt tỉnh giấc trong lúc quá chén, tự nói lên những cảm nghĩ của mình".
Nay đã thấy càng vướng nhiều quan hệ
Những buộc ràng trách nhiệm gắn chặt thêm
Không còn tự do thưởng thức tĩnh lặng êm đềm
Nên nội tâm đã bắt đầu mệt mỏi!
CHÚT TÌNH THÔI
Từ phố thị, ta đi về trầm mặc.
Nghe triền non chim hót điệu vô tranh.
Nhìn đá lặng, dòng sông xưa vẫn chảy.
Ta yêu đời vì biển mặn non xanh.
Đời là vậy, mà tình ta vẫn vậy,
Chút tình chung trang trải giữa tang hồ.
Ấm lữ khách giữa chiều đông quạnh quẽ.
Mát nhân sinh giữa nắng hạ điêu tàn.
Quá khứ đi rồi, tương lai ảo mị,
Hiện tại nào làm bến đỗ thời gian.
Chút tình thôi, xin ai đừng vắt cạn.
Để sông xưa còn mãi với trăng ngàn!
Thích Thái Hòa
Nhả mây thơ mộng chút niềm bâng khuâng
Kíp nhìn ra gót hài vân
Sương giăng kỷ niệm tần ngần sớm mai
Có ai đếm một hóa hai
Đôi câu tương đắc ngắn dài tặng nhau
Lang thang suốt cuộc biển dâu
Chỉ ngần ấy một nhiệm mầu mênh mang!
“Hữu Xạ Tự Nhiên Hương„ là một thành ngữ rất quen thuộc của người Việt Nam để nói về mùi hương xuất phát từ bất cứ đâu, từ hoa lá cây cỏ hay bất cứ cái gì, hễ thơm thì tự nhiên sẽ lan tỏa. Còn nghĩa bóng chỉ về người hay sự vật để nói về người có tài, đức, không cần phô trương khoe khoang, với thời gian cũng được nhiều người biết đến.
Thế sự thăng trầm lắm khổ đau
Hơn thua lẩn quẩn cuộn thêm sầu
Người qua kẻ lại tình lơi nhạt
Gió thổi hoa rơi nghĩa dẫm nhàu
Ngán cảnh tranh danh vùi dập thảm
Ngao lòng đoạt lợi lún chìm sâu
Về nương cội pháp an thân phận
Tắm gội thiền nguyên tỏ pháp mầu…!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.