Cội trúc hoe màu nỗi nhớ thương Từng cơn tuyết đổ buốt canh trường Giầm trong bão tố gìn thanh bạch Trải giữa cơ hàn chuốc ẩm ương Mộng cảnh thanh bình xây cuộc sống Trồng tâm tự tại giữ luân thường Nao lòng tạo hóa đà xui cảnh Bến đục chen cành buổi tạm nương 22 -6 - 2018-Phạm Duy Lương
VẤN AN LÊ ĐẠI HUYNH
Trộm nghĩ thi huynh vốn xót thương
Đường mây thân hạc vượt miên trường
Rời xa dấu lửa nên xao xuyến
Lại gặp hồn thơ khiến ủ ương
Đất cũ lúc này hao điền sản
Quê xưa thủa ấy đẹp gia nương
Cao niên thì vẫn sầu nhân thế
Nhật nguyệt xuân thu có khác thường ...
Hawthorne. 21 - 6 - 2018
CAO MỴ NHÂN
PHẢI VÀO BỆNH VIỆN
Phải vào bệnh viện, thật là thương
Dai dẳng đôi khi cả tháng trường
Bệnh tật kéo dài, thân dở dở
Tâm tư kìm hãm, trí ương ương
Thèm ly tửu hậu cùng bô lão
Khát cốc trả dư với quý nương
Mong họa câu thơ vui bạn hữu
Cho đời vang dội khúc nghê thường
Thanh Trương
GỬI LÊ HUYNH
Nằm viện,...buồn tênh...bộn nhớ thương
Từng giây ngồi đếm mõm canh trường !
Phải đâu thân trước mê phàm sức,
Mà để lão giờ "dở chứng" ương !
Rượu dẫu biếng khuây tình Quý Hữu,
Thơ còn sâu nặng nghĩa Hiền Nương !
Hồn đằm ký ức...bao ân trọng...
Cao sáng lòng nhân thấu lẽ thường !
Nguyễn Huy Khôi
Chút tình chúc bạn mau lành bệnh
“Riêng chúc bạn LĐM mau hết bệnh”
Nguyệt lãm vắng rồi ,cảm mến thương
Tôi đây thiếu bạn,xót can trường
Nghĩ tình thi phú:mong người khoẻ
Nhớ nghĩa vườn thơ :thiếu kẻ ương
Vui vẻ gieo vần cùng đệ muội
Say sưa chấp bút với Huynh nương
Thân già bệnh hoạn đâu lường trước
Kính chúc hiền Lê thoát lẽ thường
Song Quang
CHÚC SỨC KHỎE
Đời người ngẫm nghĩ lắm đau thương
Thi phú cùng vui vượt dặm trường
Chớ xót ân tình màn họa xướng
Quên buồn thế sự lãng ngang ương
Còn đây vạn nỗi niềm mơ tưởng
Vẫn đó nghìn trùng dấu tựa nương
Nằm viện mà lòng chưa tịnh dưởng
Chúc huynh sức khỏe chóng bình thường
Hải Rừng-22/6/2018
CHIA SẺ CÙNG ANH
Được tin anh bệnh vào nhà thương
Nay đã vượt qua đau đớn trường
Xuất viện trở về lo dưỡng sức
Nhập gia cố gắng thoát cơn ương
Minh-Hồ chia sẻ lời cầu nguyện
Như Thị chóng mau bình phục, nương
Tuổi tác cao niên nên bảo trọng
Thân tâm an lạc mãi bình thường
Minh-Hồ-23.06.2018
CẦU MONG
Biết anh điều trị tại nhà thương,
Hễ bệnh thâm tâm nghĩ ngợi trường.
Lúc khỏe yêu thơ luôn xướng họa,
Đau nằm mệt lả khiến tâm ương.
Cầu thân hết bệnh điều mơ ước,
Chúc trí an lành cuốn vận nương.
Quấn quýt nàng thơ điều giải trí,
Mong anh sức khỏe chóng bình thường.
Thanh Khang-Toronto 23-6-2018
CHÚC LÊ HUYNH
Lo buồn lắm mối để vương thương,
Đêm ngủ mơ mơ suốt giấc trường.
Thế sự lòng vòng sao khó tưởng,
Đời người luẩn quẩn cũng phai ương.
Tâm kềm bối rối, đừng quay hướng,
Trí ủ chiêm Thiền, giữ đở nương.
Thân chúc Lê Huynh hòa sắc tướng
Rồi đây sức khỏe chóng bình thường. Bảo Trâm-USA 6/2018
Đã mấy tháng nay, cứ sáng ra tôi lại nhận được một bài thơ, đều đặn. Có bài là một pháp số, có bài là một tâm nguyện mà hành giả sau khi tu tập chiêm nghiệm đúc kết lại, nhất là khi đã trải qua mọi biến cố thăng trầm, hiểu sự hữu hạn của kiếp người khi mỗi ngày trôi qua là một phần thưởng kéo dài sự sống nên làm sao sống vui, sống trọn vẹn với tri kiến về đạo pháp. Nhà thơ, hành giả, Thầy Thích Đồng Bổn đã cảm nhận nguồn thơ tuôn trào qua kiến
Nhân dân ta yêu thơ, thích làm thơ cũng là chuyện đáng mừng, bởi ít ra đó cũng là niềm vui nơi trần thế. Đạo Phật nói đời là bể khổ, nhưng hơn bảy mươi năm chìm nổi trong bể khổ ấy, tôi thấy không thiếu niềm vui. Tôi tin, hễ ai tìm được niềm vui cho mình, cho người quanh mình là hạnh phúc. Phật hoàng Trần Nhân Tông cũng từng nhắc nhở: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trong nhà có báu thôi tìm kiếm/ Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền). Phật tạ i tâm. Tâm tức Phật. Phật tức Tâm. Nếu ai thấy được tâm tịnh thì lập tức thành Phật, nhưng chuyện đó xa xôi quá; theo tôi, trước mắt cứ như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” trong bể khổ ở cõi Ta bà này là sướng lắm rồi.
Học lời dạy Phật là bước đầu căn bản
Tìm thấy trong Kinh, Luật, Luận đấy mà
Tuỳ căn cơ tìm phương tiện hợp ra
Với MP3, video pháp thoại chủ đề thực tiễn !
“Con đường trúc biếc“ là tuyển tập 40 bài thơ của nhà thơ Thanh Trúc, trải dài hơn 50 năm của một dòng sống, kể từ lúc
tác giả còn ngồi ở ghế nhà trường cho đến bây giờ. Với tác giả, dù mái tóc đã trải qua hai giai đoạn đen và bạc, và dù hai mái đầu tuần tự nhường chỗ cho nhau nhưng vẫn còn đó một tâm hồn không hề đổi thay trong dâu bể và tâm hồn ấy vẫn trong trắng tinh khôi màu nguyên thể, màu của trúc biếc, màu của chân tâm thường trú, bất sanh bất diệt.
Thầy hát cùng chúng tôi bằng cả trái tim. Thầy rất thích nghe các con của Thầy hát bài này. Bài thơ ấy cũng hàm chứa một sự thực tập rất sâu sắc mà Thầy muốn nhắn nhủ. Đêm nay, giữa khung cảnh ấm tình này, Thầy đã hát và phát âm rõ ràng nhiều từ. Các con của Thầy vui quá, xúc động quá, nhiều sư em đã vừa hát vừa đưa tay lên quẹt những giọt nước mắt không ngăn được. Mà thực sự không ai cần phải cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt hạnh phúc ấy. Các anh chị em đã nói lên niềm vui khi nghe được những từ Thầy phát âm tròn chữ trong bài hát. “Bạch Thầy, Thầy hát rõ chữ lắm!”,
Cỏ hoa có nhớ ta chăng?
Thời gian trai trẻ ta từng đến đây.
Hôm nay dù khác râu mày!
Non sông gấm vóc nơi nầy như xưa.
Đây khe Yến, nọ rừng Mơ,
Hỏi thăm người cũ tiếng tơ bàng hoàng !
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.