Cội trúc hoe màu nỗi nhớ thương Từng cơn tuyết đổ buốt canh trường Giầm trong bão tố gìn thanh bạch Trải giữa cơ hàn chuốc ẩm ương Mộng cảnh thanh bình xây cuộc sống Trồng tâm tự tại giữ luân thường Nao lòng tạo hóa đà xui cảnh Bến đục chen cành buổi tạm nương 22 -6 - 2018-Phạm Duy Lương
VẤN AN LÊ ĐẠI HUYNH
Trộm nghĩ thi huynh vốn xót thương
Đường mây thân hạc vượt miên trường
Rời xa dấu lửa nên xao xuyến
Lại gặp hồn thơ khiến ủ ương
Đất cũ lúc này hao điền sản
Quê xưa thủa ấy đẹp gia nương
Cao niên thì vẫn sầu nhân thế
Nhật nguyệt xuân thu có khác thường ...
Hawthorne. 21 - 6 - 2018
CAO MỴ NHÂN
PHẢI VÀO BỆNH VIỆN
Phải vào bệnh viện, thật là thương
Dai dẳng đôi khi cả tháng trường
Bệnh tật kéo dài, thân dở dở
Tâm tư kìm hãm, trí ương ương
Thèm ly tửu hậu cùng bô lão
Khát cốc trả dư với quý nương
Mong họa câu thơ vui bạn hữu
Cho đời vang dội khúc nghê thường
Thanh Trương
GỬI LÊ HUYNH
Nằm viện,...buồn tênh...bộn nhớ thương
Từng giây ngồi đếm mõm canh trường !
Phải đâu thân trước mê phàm sức,
Mà để lão giờ "dở chứng" ương !
Rượu dẫu biếng khuây tình Quý Hữu,
Thơ còn sâu nặng nghĩa Hiền Nương !
Hồn đằm ký ức...bao ân trọng...
Cao sáng lòng nhân thấu lẽ thường !
Nguyễn Huy Khôi
Chút tình chúc bạn mau lành bệnh
“Riêng chúc bạn LĐM mau hết bệnh”
Nguyệt lãm vắng rồi ,cảm mến thương
Tôi đây thiếu bạn,xót can trường
Nghĩ tình thi phú:mong người khoẻ
Nhớ nghĩa vườn thơ :thiếu kẻ ương
Vui vẻ gieo vần cùng đệ muội
Say sưa chấp bút với Huynh nương
Thân già bệnh hoạn đâu lường trước
Kính chúc hiền Lê thoát lẽ thường
Song Quang
CHÚC SỨC KHỎE
Đời người ngẫm nghĩ lắm đau thương
Thi phú cùng vui vượt dặm trường
Chớ xót ân tình màn họa xướng
Quên buồn thế sự lãng ngang ương
Còn đây vạn nỗi niềm mơ tưởng
Vẫn đó nghìn trùng dấu tựa nương
Nằm viện mà lòng chưa tịnh dưởng
Chúc huynh sức khỏe chóng bình thường
Hải Rừng-22/6/2018
CHIA SẺ CÙNG ANH
Được tin anh bệnh vào nhà thương
Nay đã vượt qua đau đớn trường
Xuất viện trở về lo dưỡng sức
Nhập gia cố gắng thoát cơn ương
Minh-Hồ chia sẻ lời cầu nguyện
Như Thị chóng mau bình phục, nương
Tuổi tác cao niên nên bảo trọng
Thân tâm an lạc mãi bình thường
Minh-Hồ-23.06.2018
CẦU MONG
Biết anh điều trị tại nhà thương,
Hễ bệnh thâm tâm nghĩ ngợi trường.
Lúc khỏe yêu thơ luôn xướng họa,
Đau nằm mệt lả khiến tâm ương.
Cầu thân hết bệnh điều mơ ước,
Chúc trí an lành cuốn vận nương.
Quấn quýt nàng thơ điều giải trí,
Mong anh sức khỏe chóng bình thường.
Thanh Khang-Toronto 23-6-2018
CHÚC LÊ HUYNH
Lo buồn lắm mối để vương thương,
Đêm ngủ mơ mơ suốt giấc trường.
Thế sự lòng vòng sao khó tưởng,
Đời người luẩn quẩn cũng phai ương.
Tâm kềm bối rối, đừng quay hướng,
Trí ủ chiêm Thiền, giữ đở nương.
Thân chúc Lê Huynh hòa sắc tướng
Rồi đây sức khỏe chóng bình thường. Bảo Trâm-USA 6/2018
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
Nằm ngủ ôm vầng trăng
Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng
Đà Lạt chảy trong thân
Tôi như rừng thông im bóng.
Em như sương trăng áo mộng
Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng
Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành
Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo
Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ
Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang.
Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến.
Trân trọng,
TNT Mặc Giang
[email protected]
Quê tôi còn đó dòng sông
Nước đi nước đến chờ con nước về
Quê tôi còn đó sơn khê
Sắt son tô thắm ước thề không phai
Ơn sâu nghĩa nặng tình dài
Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương
Tin yêu hòa ái mến thương
Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng
Quê tôi còn đó đò ngang
Chờ người lữ thứ miên man chưa về
Quê Cha ngàn dặm mù khơi
Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa
Thương non, ôm ấp mái nhà
Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai
Thương sông, con nước chảy dài
Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương
Ra đi, vạn lý mù sương
Rong rêu in bóng dặm đường phân ly
Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ
Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau
“Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên
Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông
“Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng
“Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng
“Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can
Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về
Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.