Nuôi Tâm (thơ)

12/06/201805:59(Xem: 13331)
Nuôi Tâm (thơ)


an-cu-ky19-day10-qua duong-kinh hanh-12

NUÔI TÂM

Đi về cuối hạ để an cư

Giữ mái am thiền tịnh thảo lư

Thúc liễm lòng yên nhìn chẳng niệm

Ghìm chăm  ý lặng thấy không ừ

Ôm đồm ngũ uẩn tê là dại

Sở hữu tam bành rứa thiệt ngu

Đã biết thời gian nào hưởng lạc

Nên cần dưỡng tánh kệ mùa Thu*

Như Thị

*Thường Đạo tràng an cư qua thu là ra hạ


 

ĐÒ CHIỀU

Thôi về sống lại ở nơi đây

Mấy chục năm đau dẫu đọa đày

Đã biết đìu hiu chờm phía ấy

Nên chi cô quạnh bủa phương nầy

Sàng tro kỷ niệm buồn da diết

Sảy mủng tang bồng nhớ ngất ngây

Lững thững mong tìm hình bóng cũ

Thương đò chiều đếm cuộc chia tay

Như Thị

 

NHÀN NHÃ CÙNG TRĂNG

Bệnh viện trả về Lãm nguyệt hiên

Nhà thương căn dặn bớt ưu phiền

Chăn trâu miên mật đừng lơ đễnh

Giữ tánh ôn tồn chớ đảo điên

Chẳng nguyện qua đời lên hóa Thánh

Không cầu chuyển kiếp vọt thành Tiên

Chỉ cần đêm xuống ngồi đong gió

Cùng bạn khều trăng rớt trước biền *

Như Thị
*Ruộng Sen Tiền Biền trước nhà tui

Đêm Nguyệt rơi 
Trăng tà vất vưởng rụng bên hiên 
Ánh sáng lung linh xoá não phiền 
Lắm lúc bi quan gây rối hoảng 
Nhiều lần tuyệt vọng biến khùng điên 
Hoa Sen thánh thoát mơ đài Phật 
Dáng Nguyệt hiền hoà mộng cõi tiên 
Lặng bóng đêm khuya vời ảo tưởng 
Buồn này thả gió cuốn tình riêng 
                 Minh Thuý 
           18 tháng 7_2018

Chốn Đây 

Hạ vẫn hoen sầu ở chốn đây 
Thời gian nhạt úa kiếp lưu đày
Tàn hơi vỡ vụn sông trăng đó 
Cạn sức nhàu tan biển bọt này
Nghiệp xoáy lăn trầm cơn mộng ảo 
Duyên vờn luẩn quẩn giấc mơ ngây 
Đường trần cứ ngỡ là muôn sắc
Huyễn hoặc sương mù cúi vẫy tay 

                     Minh Thuý 
                18 tháng 7_2018

CUỐN TRÔI
 
Mưa dầm mịt bóng ngại ngùng hiên
Đợi tạnh trời xa lãng muộn phiền
Sợi nhớ le te vày trí thững
Mương sầu xớ rớ sẩy hồn điên
Hương xưa bỏ lửng phiên trà đạo
Vị cũ lăn đùng cuộc túy tiên
Những tưởng vui hờ trong cõi tạm
Dè đâu ngoảnh lại đã bưng biền 

Lý Đức Quỳnh 


 

 

ĂN MÀY

Xin họa bài ĐÒ CHIỀU  

Trôi dạt thân tàn khắp đó đây 

Mưa giăng thấm đẫm cuộc lưu đày

Đói cơm ngày cạn đau đời vậy

Rách áo đêm thâu lạnh thế nầy

Được bữa người cho sao mặt thộn

Đôi hồi kẻ thí quả lòng ngây

Ăn mày chính hãng còn chi nữa

Sớm tối ai đời mãi nắm tay !

 

Phan Tự Trí

Nguyễn Du có câu:

Ăn mày là ai? Ăn mày là ta

Đói cơm rách áo thì ra ăn mày

 

QUẢ TU CHÁNH GIÁC

 Xin có bài họa 

Chính hiệu dân làng dẫu ngụ cư 

Chen chân ngoảnh mặt quý hương lư*

Người khuyên cứ dạ, Đừng không , Hử ?

Ai hỏi là vâng,Vậy hả?  Ừ !

Lắm chuyện ruồi bu thì quá tệ

Nhiều lời ong chặm rõ là ngu

Quả tu chánh giác từ an tịnh

Am vắng thêm vàng vạt nắng Thu.

 

Phan Tự Trí

 

*Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm có câu: 

"Được thời thân thích chen chân đến, 

Thất thế hương lư ngoảnh mặt đi".




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/09/2014(Xem: 15699)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16537)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17130)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 13693)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 23137)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 17630)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 16924)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
25/09/2014(Xem: 13272)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.
24/09/2014(Xem: 16971)
Xanh cây lá rừng cao trầm hùng vĩ Chập chùng lên ghềnh đá tảng đồi hoang Ẩn hiện triền non ven sườn dốc Thanh Lương Am thấp thoáng giữa sương ngàn
24/09/2014(Xem: 42232)
Vào năm 2007, có thêm 13 kỷ lục Phật Giáo Việt Nam (PGVN) được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) & Báo Giác Ngô công bố rộng rãi. Trong số đó, xin nhắc lại một kỷ lục: “Ngôi Chùa Có Bản Khóa Hư Lục Viết Trên Giấy Lớn Nhất Việt Nam- Bản kinh do cư sĩ Đặng Như Lan viết tại chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3, TP.HCM năm 1966. Bản kinh viết dựa theo Khóa hư lục của Trần Thái Tông (1218-1277) có kích thước rộng 1,78m, dài là 2,7m, hiện đang được trưng bày tại chùa Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh”.