Đi và Về (thơ)

08/06/201819:23(Xem: 11507)
Đi và Về (thơ)

ĐI & VỀ

 Di-va-ve

 

Khoảng sân trước cửa đang chờ
Người về bắc ghế 
Làm thơ về vườn
Nhớ thời cầu thực tha phương
Giầy mòn, áo vá lên đường chiêm bao
Nhớ thời rừng rú xanh xao
Nhà tranh vách đất nghẹn ngào đêm đông
Nhớ thời bụng lép tay không
Một ngòi bút thép vẽ rồng mơ tiên
Bây giờ
Ghế bắc bên hiên
Giấc mơ hóa thực
Điền viên sẽ thành
Rồi đây
Thơ sẽ thêm tình
Tình thêm duyên mới
Nhà xanh thêm màu
Đi đâu rồi cũng về đâu
Về đâu rồi cũng quay đầu thấy trăng
Trăng còn soi nước lăn tăn
Chờ khi tĩnh lặng
đọng vần thơ say.

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/07/2012(Xem: 22759)
Biển Đông dậy sóng Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng...
10/07/2012(Xem: 24553)
Đời vốn vô thường, nhân duyên nghiệp báo Hãy cùng nhau nương náo trọn kiếp người...Quảng Chánh
09/07/2012(Xem: 15139)
Mười ngón tay ngoan em chắp búp sen thiền, Nguyện cuộc đời hết cảnh khổ triền miên... Thích Phước Ngọc
01/07/2012(Xem: 26770)
Ai mong ước trở về Chân-Thiện-Mĩ Cũng phải vào nguồn tỉnh thức tâm linh Cần hướng đến mẫu số chung: Vô Ngã
24/06/2012(Xem: 17647)
Bạch Xuân Phẻ là nhà thơ không xa lạ gì với nhiều người. Anh còn có biệt-hiệu là Tâm Thường Định. Thơ anh đã xuất-hiện trên nhiều trang mạng, trên báo-chí trong và ngoài nước. Anh đã cho ấn-hành bốn tập thơ “Hương Lòng”, “Mẹ, Cảm-Xúc Và Em”, “AWAKEN: Buddhism, Nature, and Life”, và “Tưởng Niệm và Tri Ân”.
24/06/2012(Xem: 16278)
Quay về nương tựa thắng duyên, Vào trong cửa Tịnh, lìa miền trần ô. Hòa trong thời khóa: “nam mô”, Vơi niềm tục lụy, chồi Bồ Đề sanh. Thích Minh Tuệ
24/06/2012(Xem: 15411)
Tôi đã trút linh hồn bên hố thẳm Của bến bờ mộng tưởng với trăm năm Nghe gió hú qua sườn đồi thăm thẳm
22/06/2012(Xem: 14538)
Bồng bềnh ẩn hiện bóng ngư ông Neo chiếc thuyền nan giữa bến sông Rộn rã thả câu trong quạnh vắng
22/06/2012(Xem: 16245)
Quá nhàm chán những trò chơi trên biển đảo Khi những chiếc vòi bạch tuộc vươn gần Sóng cuộn đau
22/06/2012(Xem: 17796)
Mỗi con người mỗi số phận Mỗi hồn thơ mỗi ngôn ngữ trần tình Mỗi bước chân mang dấu hằn dĩ nghiệp