Mỗi...

22/06/201201:17(Xem: 17709)
Mỗi...

moibuocchan-nganthuongMỗi con người

mỗi số phận

Mỗi hồn thơ

mỗi ngôn ngữ trần tình

Mỗi bước chân

mang dấu hằn dĩ nghiệp

Mỗi ngày về

mỗi khoảng khắc xa xôi

Mỗi dòng sông

ra biển

hóa mồ côi

không nhận ra mình từ nơi vô định

Mỗi bến bờ

không là nơi dừng lại

Cho dẫu tháng ngày chỉ là mớ rong trôi

Mỗi chuyến tàu chở hết những đêm đông

Ai tiễn đưa ai trong khoang đầy gió

Tiếng còi rúc lên xa bàn tay níu

cuối con đường

ứa hết giấc khuya...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/07/2012(Xem: 24180)
Đời vốn vô thường, nhân duyên nghiệp báo Hãy cùng nhau nương náo trọn kiếp người...Quảng Chánh
09/07/2012(Xem: 15082)
Mười ngón tay ngoan em chắp búp sen thiền, Nguyện cuộc đời hết cảnh khổ triền miên... Thích Phước Ngọc
01/07/2012(Xem: 26366)
Ai mong ước trở về Chân-Thiện-Mĩ Cũng phải vào nguồn tỉnh thức tâm linh Cần hướng đến mẫu số chung: Vô Ngã
24/06/2012(Xem: 17547)
Bạch Xuân Phẻ là nhà thơ không xa lạ gì với nhiều người. Anh còn có biệt-hiệu là Tâm Thường Định. Thơ anh đã xuất-hiện trên nhiều trang mạng, trên báo-chí trong và ngoài nước. Anh đã cho ấn-hành bốn tập thơ “Hương Lòng”, “Mẹ, Cảm-Xúc Và Em”, “AWAKEN: Buddhism, Nature, and Life”, và “Tưởng Niệm và Tri Ân”.
24/06/2012(Xem: 16140)
Quay về nương tựa thắng duyên, Vào trong cửa Tịnh, lìa miền trần ô. Hòa trong thời khóa: “nam mô”, Vơi niềm tục lụy, chồi Bồ Đề sanh. Thích Minh Tuệ
24/06/2012(Xem: 15332)
Tôi đã trút linh hồn bên hố thẳm Của bến bờ mộng tưởng với trăm năm Nghe gió hú qua sườn đồi thăm thẳm
22/06/2012(Xem: 14387)
Bồng bềnh ẩn hiện bóng ngư ông Neo chiếc thuyền nan giữa bến sông Rộn rã thả câu trong quạnh vắng
22/06/2012(Xem: 16137)
Quá nhàm chán những trò chơi trên biển đảo Khi những chiếc vòi bạch tuộc vươn gần Sóng cuộn đau
21/06/2012(Xem: 15145)
Rớt mảnh trăng gầy trên áo tôi Trời kia kéo gió phủ chao ôi! Lang thang mấy nấc chiều thu gọi Một thoáng mai này kết nối đôi
21/06/2012(Xem: 18307)
01 Sáu nẻo (1) xuống lên là chi nhĩ ! Bốn loài (2) sinh tử tợ chiêm bao ! Xa xưa như mới hôm nào ! 04 Ngày mai mờ mịt cớ sao đón chờ ? Bỡi bờ mê nên mơ với mộng Bỡi đắm say nên ngóng với trông Tang thương khổ não chất chồng