Tịnh Thất (thơ)

01/06/201822:14(Xem: 11407)
Tịnh Thất (thơ)

TỊNH THẤT
Tinh-that

Góc sâu nép bóng an bình

Dừa non. Chuối biếc. Lá xanh. Gió về…

Sân ngoài

Bồ tát lắng nghe

Thiêng liêng cảnh giới

Bốn bề lặng yên

Nín thinh gỗ đá, lư đèn

Giò lan lủng lẳng mái hiên gọi mời

Ai về tịnh thất thảnh thơi

Bỏ buông tạp nhiễm mà ngồi soi tâm?

Ai trong tịnh thất lặng thầm

Đón đưa tri vọng, nghe âm hải triều?

Trời trồng đứng giữa nắng thiêu

Ai thèm vào đó đến chiều rồi ra?

Ô hay, nặng nợ ta bà

Nghiệp còn chồng chất nên ta đứng ngoài

Phong trần bám nặng hai vai

Mồ hôi đẫm áo gọi bài thơ vui

Thương ta quyến luyến gót rời

Chọt nghe tịnh thất khẩy cười tiễn chân.

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41839)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.