Phật Tâm (thơ)

23/05/201808:08(Xem: 16831)
Phật Tâm (thơ)
 
phat so sinh
Phật Tâm
(Phật Đản, Phật lịch 2562)
 
Phật từ xưa ở Niết Bàn
Phật nay sống giữa trần gian độ đời;
Muôn ngàn hoa héo thành tươi,
Ngàn dòng nước chảy thảnh thơi muôn trùng;
 
Ai còn vướng bận có không,
Có ai còn đứng ngóng trông đôi bờ;
Khổ đau chẳng hẹn bao giờ,
Bàn tay chuyển pháp là cơ hội này.
 
Từ xưa mấy vạn tinh cầu,
Phật về sống giữa nỗi đau trăm miền.
Giúp đời mở sợi oan khiên,
Mở vô minh, xóa trăm miền thế gian.
 
Tuổi thơ sống đẹp ngày vàng,
Tuổi già sống giữa thiên đàng tử sinh;
Phật về thương hết chúng sinh,
Mênh mông cõi sống ân tình thế gian.
 
 
Phật xưa thường trú Niết bàn,
Phật nay sống giữa ba ngàn đại thiên;
Sẻ chia đau khổ trăm miền,
Nước non cáu đục từ duyên muôn ngàn;
 
Phật xưa thường trú Niết bàn,
Phật nay sống giữa nắng hoàng hôn sa;
Mắt sâu hút triệu thiên hà,
Phật tâm là cõi người ta đi về.
 

Tuệ Nguyên – Thích Thái Hòa
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 14856)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66731)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13598)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17219)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14967)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11787)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11227)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 11593)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà