Duc The Ton 20


MÊ NGỘ

 

Hít vào lại thở ra...

Đường về quá đỗi xa

Trước mặt khoảng trời sáng,

Sau lưng bóng chiều tà.

 

Từng ngày mãi dần qua,

Hoàng hôn chim về tổ.

Lặng yên rồi chìm đắm.

Lẩn thẩn một mình ta.

 

Sinh ra rồi già chết,

Luẩn quẩn một vòng đời.

Sinh tồn cùng hoại diệt,

Biết bao giờ được ngơi.

 

Gốc rễ và cội nguồn.

Vô định rồi lang thang,

Chân xiêu cùng gối mỏi,

Kiếp người vẫn dỡ dang.

 

Trải qua bao hoạn nạn,

Nhiệp chướng quá sâu dày.

Đi qua rồi để lại,

Cứ thế mãi vòng quay.

 

Tâm mê theo lối cũ,

Bám chặt đã lâu ngày.

Gập ghềnh nhiều chướng ngại,

Tinh tấn nguyện đổi thay.

 

Hôm nay lại gặp đây,

Thế gian quả là vậy,

Tùy duyên mà động tĩnh.

Tâm sáng sẽ hiện bày.

 

Phật dạy hãy buông ra,

Buộc tâm từng sát na.

Nương pháp về chốn cũ,

An lạc cõi Ta bà.

 

Nguyện đời bớt gian nan,

Luân hồi theo nghiệp chướng,

Chúng sinh đều ngộ thấu,

Lệ đẫm bớt tuôn tràn.

 

Bát Nhã hằng tỏa chiếu,

Pháp tánh khắp đất trời,

Thanh tịnh cùng mầu nhiệm.

Xóa sạch những kiếp đời...



Minh Đạo



Duc The Ton 12

Sanh Tử và Giác Ngộ

( Cảm hoạ vận bài "Mê Ngộ" của cư sĩ Minh Đạo )

Sanh tử đã vào ra,

Trải qua bao kiếp xa.

Chưa từng gặp tuệ sáng,

Cứ mãi theo đường tà.

Tháng ngày qua lại qua,

Rời quê cha đất tổ.

Nổi trôi và đuối đắm,

Lãng quên chốn nhà ta.

Mịt mờ nơi sống chết,

Luân hồi biết bao đời.

Diệt sanh rồi sanh diệt,

Đau khổ không hề ngơi.

Si mê lạc cội nguồn,

Đường về dài thênh thang.

Cùng Tử thân mệt mỏi,

U buồn nặng đeo mang.

Đắm chìm trong khổ nạn,

Phước mỏng nghiệp thêm dày.

Chết đi cùng sống lại,

Luỹ kiếp mãi vần quay.

Cuồng say nơi vọng nghiệp,

Rong ruổi luống tháng ngày.

Gieo rắc nhiều ngăn ngại,

Giờ này nguyền chuyển thay.

Trực nhận chơn tâm đây,

Xưa nay vốn như vậy:

Trong sáng và tịch tĩnh,

Tuỳ duyên hiện hữu bày.

Để hoa tâm rực sáng,

Thường quán chiếu thiền na.

Lìa xa ác nghiệp cũ,

Dựng niềm vui Ta Bà.

Tu tập chẳng từ nan,

Gắng xua tan nghiệp chướng.

Nguồn tâm bừng rõ thấu,

Hỷ lạc luôn ngập tràn.

Vườn thiền ngời hoa chiếu,

Tâm thiền trải khắp nơi.

Suối pháp trường lưu nhiệm,

Tuệ giác soi muôn đời...!

California, 02-05-2018

Thích Chúc Hiền

 



Duc The Ton 15

     MÊ NGỘ
  ( Hoạ vận theo bài "Mê Ngộ" của cư sĩ Minh Đạo )

Phật Pháp tìm đâu ra
Càng tìm càng thấy xa
Quay đầu nhìn trở lại
Là ta đã về Nhà .

Cuộc đời rồi cũng qua
Đừng gieo sầu chuốc khổ
Ngồi lắng sâu thiền quán
Sáng tỏ nguồn ý ta .

Hãy xem thường sống chết
Thong dong giữa cuộc đời
Chẳng có gì vướng bận
Là ta được nghỉ ngơi .

Nước vẫn chảy về nguồn
Người sao mãi lang thang
Cuộc đời rất ngắn ngũi
Hãy tiến bước lên đàng .

Cõi đời nhiều đại nạn
Do thất niệm lâu ngày
Luẩn quẩn trong ba cõi
Chẳng thoát vòng chuyển quay .

Dù đường xưa lối cũ
Ta vẫn còn Như Lai
Lòng ta thì vô ngại
Chẳng có gì đổi thay .

Cuộc đời mỗi phút giây
Bây giờ và ở đây
Xuất nhập bình yên mãi
Chân lý đã hiển bày .

Tu Phật cần nhớ ra
Đừng tự buộc tâm ta
Nương theo dấu chân Phật
Vui chơi cảnh Ta bà .

Mong người đời bình an
Giải trừ bao nghiệp chướng
Tu hành theo đúng hướng
Thong dong gió mây ngàn .

Phật Pháp luôn thường chiếu
Rộng khắp cả đất trời
Đưa muôn người ra khỏi
Khổ đau của cuộc đời .

                   Tánh Thiện
                    2-5-2018




Phat To Nha Trang

MÊ NGỘ  ( Bài Hoạ )

 

Hốt giác hốt mê a!

Lăng xăng mãi sa đà

Tâm viên ý mã đó

Phật khai thị cho ta

 

Từng ngày lại đi qua

Biến chuyển từng sát na

Bình minh rồi đêm tối

Thân trẻ chuyển dần già

 

Sanh tử duyên hợp tan

Lẫn quẫn mãi rộn ràng

Theo dòng nghiệp tạo tác

Kiếp đời vẫn lang bang

 

Gốc rễ và cội nguồn

Thanh tịnh tâm hằng luôn

Vì đảo điên chấp mắc

Đời khổ não u buồn!

 

Hứng chịu bao khiếp nạn

Thân xơ xác điêu tàn

Tinh thần càng khủng hoảng

Tìm đâu chút bình an!

 

Căn cơ còn lưu tình

Nương Pháp Phật cứu tinh

Suy tư và chuyển đổi

Mê ngộ rõ phân minh

 

Ta mình thân thiết đây

Nơi Thế gian mới vầy

Tuỳ duyên mà bất biến

Duy tâm sáng hiển bày

 

Phật dạy hành buông xã

Quán tâm từng sát na

Thực thi Tứ Diệu Đế

An lạc ngay Ta Bà

 

Nguyện chúng sanh khai trí

Nương Phật Pháp Từ Bi

Chuyển tâm dừng tạo tác

Giải thoát bất tư nghì

 

Tuệ Bát Nhã vô thượng

Soi chiếu khắp mọi phương

Trừ vô minh mê ám

Đem hạnh phúc cát tường!

 

Quảng An, Houston, Tx

QA xin kính hoạ bài Mê Ngộ của cư sĩ Minh Đạo 

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 15208)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 11629)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 13483)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 13624)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13161)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 17736)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 20889)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 18635)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 16808)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì
12/07/2015(Xem: 12460)
Cam Lồ Thủy Nam mô pháp thủy cam lồ Hà giang thanh tinh, biển hồ ngát hương Tưới thơm thấm mát muôn phương Tiêu tan đói khát, mở đường an vui Súc sanh, Ngạ quỷ, Trời, Người... Nước trong mầu nhiệm rưới tươi cõi lòng