Thực Hành Pháp Tu (thơ)

01/05/201816:37(Xem: 12129)
Thực Hành Pháp Tu (thơ)


Duc The Ton 13

THỰC HÀNH PHÁP TU



Mở mắt là đã nghe Kinh

Lời giảng Chánh Pháp lắng thinh vào đầu

Phải cho nguồn Đạo thấm sâu

Lõi len tim óc mạch sầu bớt vơi.

An lạc từng bước đây rồi !

Thiện hành nhân ái nẩy chồi Từ Bi

Tham thiền quán chiếu tư duy

Hành đúng, sống tốt khắc ghi lời Thầy.

Chư Tăng hoằng hóa đó đây

Phổ biến trên Mạng chỉ bày cách Tu ( Trang Mạng )

Cận kề Chân Lý tuyệt trù

Mở khai Giác Tánh thiên thu an hòa

Nguồn Đạo tưới mát giao thoa

Tâm hồn phấn chấn vở oà mộng mê

Thấp thoáng bóng dáng Hương Quê

Đồng hành nhẹ bước mau về Nhà Xưa

Thực thi Giáo Pháp Thượng Thừa

Bỏ bè phương tiện thẳng đưa qua bờ ( Giác Ngạn )

Quảng An, Houston, Tx

*********


CHÁNH TÁNH HỮU HẰNG



Có Chánh là lại có Tà

Nhị Nguyên Thuyết ấy rõ mà đối nhau

Có trước thì liền có sau

Trong - ngoài, trên - dưới, đuôi - đầu nào sai

Tốt - xấu luôn sánh bước hoài

Dở - hay cũng gánh oằn vai lưng còng

Thật - giả rồi lại có - không

Chỉ duy Chánh Tánh vững lòng tịnh an

Chính ngay đây cõi Niết Bàn

Thường Lạc Ngã Tịnh hiên ngang hữu hằng

Phàm phu nào có biết chăng!

Đảo điên vọng tưởng cầm bằng thả trôi

Xô đùa Chánh Tánh mô rồi?!

Tỉnh giác nhận định "Anh tôi" bóng hình

Cũng vì màn tối vô minh

Che phủ khuất lấp bình minh kiếp đời

Nương Pháp Phật chuyển tâm ơi !

Thì ra Chánh Tánh muôn nơi hữu hằng



Quảng An, Houston, Tx


****



NÓI LÀM SAI KHÁC

Thói thường nói dễ, nói hay

Mà làm sao khó thế này hởi ai!

Lộng ngôn, mị ngữ khoe tài

Gạt người nào thấy cái tai hại mình

Nói hoà hợp xúi bất bình

Vờ như kính trọng lại khinh mạn người

Vị tha héo vị kỷ tươi

Siêng năng chấp mắc biến lười bỏ buông

Ta đây rành rõi in tuồng

Kinh nghiệm, bản lảnh khuya chuông chiêu vời

Nói tu mà chẳng hành nơi

Hại người mà cũng hại đời riêng tư

Nghèo phẩm hạnh giàu thói hư

Tự thân biết lấy tầy trừ bệnh nan

Nói làm hợp nhất lợi càng

Thực thị mọi việc hiên ngang ngẫng đầu

Ngay thẳng uy tín trước sau

Nói được làm được qua cầu hanh thông

Sống đời chia sẻ tương đồng

Nói làm hướng thượng thành công rỡ ràng! ( lợi đời )

Quảng An, Houstn, Tx

*******

NỖI CÔ ĐƠN VÀ CÁI CHẾT

Đúng thời bài Pháp ban ra

Khai thông Tuổi Hạc thôi mà đăm chiêu

Người ơi buông thả cánh diều!

Đời người thường sợ hai điều như sau:

" Nỗi Cô Đơn " luôn nhuốm màu

Và " Cái Chết " thật đớn đau hải hùng!..

Phàm nhân sợ hải lung tung

Chớ người học Đạo biết tùng Lý Chân ( vô thường )

Pháp Từ khai mở ân cần

Như lời Kinh dạy tri ân vô vàn

Kính Ân Sư niềm chứa chan!..

Truyền thừa " Đệ Tử " ngọc vàng Như Nhiên

Tánh Tuệ soi sáng nhiệm huyền

Hữu tình sẵn đủ cơ duyên ngọn ngành

Chung nguồn giáo huấn cao thanh

Mỗi người biệt nghiệp, thiện hành chuyển lay!..

Pháp Phật huyền diệu cao dày

Cứu chúng sanh thoát biển lầy Vô Minh

Tử sanh luân chuyển yên bình

Sống chớ uổng kiếp được sinh làm người?!

Tắm nguồn Pháp Vị càng tươi

CÔ ĐƠN đâu nữa! Mĩm cười an vui!

Tuổi già chớ nên ngậm ngùi

CÁI CHẾT cùng cả chừa Tui bao giờ!

Quảng An Houston, Tx





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/04/2014(Xem: 13919)
Có khi nào gió hỏi Gió thổi từ phương nao Có khi nào đá hỏi Đá có tự thuở nào Có khi nào sông hỏi Nước từ đâu chảy về Có khi nào trăng hỏi Đêm sao dài lê thê
12/04/2014(Xem: 45943)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
09/04/2014(Xem: 15515)
Có Xuân nào, Không mai vàng trước ngõ Không câu đối giao mùa, Tỉnh thức – Xuân từ đó… Giọt sương trong – Phật Thừa !
31/03/2014(Xem: 16286)
đám mây đi qua dòng sông tôi mất bóng và tôi vỡ ra dập dềnh trôi xác ma quá khứ tế bào óc tim tóe lên ánh lửa bập bùng bên này leo lét bên kia bít bùng thế giới đa tri đường ngược đường xiên
29/03/2014(Xem: 14601)
Đi tu chẳng phải trốn đời Đi tu cốt để chuyển dời tánh, tâm. Đi tu chẳng mộ tiếng tăm Đi tu chỉ để âm thầm Độ, Tha (*) Đi tu thức giấc Nam Kha Đi tu để thoát Ái hà mênh mông .
29/03/2014(Xem: 24741)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
26/03/2014(Xem: 14620)
Sen kinh Phật Loài hoa tiết hạnh dị thường Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời Trinh nguyên lay động đất trời Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.
26/03/2014(Xem: 16045)
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm Con người trở nên lạnh nhạt Năm tháng trôi qua âm thầm Một ngày, một đời không khác.
26/03/2014(Xem: 17829)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17299)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!