Yên Bình (thơ)

30/04/201816:21(Xem: 12720)
Yên Bình (thơ)





hoa sen 2-c

YÊN BÌNH.

Ta không đi đâu không về đâu.

Trong mong muốn ẩn mầm đau khổ.

Hạnh phúc về ngay ai diệt mong cầu.

Khi nhắm mắt không về đâu hết.

Mọi mong cầu nào có ở bên ta.

Tung cánh xa bay giữa trời hỷ xả.

Cảnh giới Niết bàn chẳng chấp có và không.

Hãy bình yên chớ có tí buồn phiền.

Nào năng lượng tạo thành đời bất hạnh.

Minh Hội.

Syd 14/3/MT

29/4/2018.

HỘI PHÁP HOA THỨ 19.

Ai nghe nhớ được Pháp hoa,

Công đức rất lớn hơn xa người thường.

Thọ trì đọc tụng suy tư,

Cùng là phước lớn pháp sư hết là.

Nhớ hiểu công đức vô vàng,

Sáu căn thanh tịnh thế gian ai bì.

Nghe xa thấy suốt tam thiên,

Viên thông tỏa sáng thoát miền trầm luân.

Năm căn ý chủ sáng ngời,

Tâm toàn tánh giác cõi đời bình yên.

Minh Hội.

Syd 13/3/MT

28/4/2018

ĐẾN ĐẾN ĐI ĐI.

Không diệt không sinh đừng sợ hãi.

Chơn như hoá hiện khắp muôn trùng.

Ta đến ta đi tuỳ duyên sự.

Hoan hỷ an lành tuyệt thong dong.

Minh Hội.

Syd 12/3/MT

HÃY NHÌN TA.

Chớ bì họ mãi cao sang,

Gia đình đầy đủ ác gian họ làm.

Biết rằng phước lớn bằng sông,

Thìa muối ác nhỏ nước không mặn mà.

Ta thì phước ích như ly,

Muỗng muối tuy ít mặn thì khỏi chê.

Khéo khôn nên nghỉ suy lành,

Làm thân thêm ổn  tâm sanh Niết bàn.

Minh Hội.

Syd 11/3/MT

HẠNH PHÚC LÀ ĐÂY.

Ngồi thiền tâm được tịnh yên,

Dứt ngay phiền não là tiên chứ gì.

Tâm mà kiểm soát sớm chiều,

Là điều vi diệu cao siêu thoát trần.

Bệnh tiêu tâm thể nhẹ nhàng,

Tâm vui thân khỏe thiên đàng bên tai.

Minh Hội.

Syd 10/3/MT

NƠI BÌNH AN.

Đã bao lần qua kiếp sống lang thang.

Nay thay đổi trong phút giây tỉnh thức.

Đã bao lần ta học đi học nói.

Giờ phút nầy kiếp trót phải đổi thay.

Tầm giải thoát tâm sống trong cảnh Phật.

Niệm tròn đầy phiền não chẳng lung lay.

Minh Hội.

Syd 9/3/MT

ĐẠO NGHIỆP.

Ra công tầm đạo để vinh quang.

Chuyển hoá truyền trao hiển đạo mầu.

Dạy chúng độ trần đền nghĩa nặng.

Rạng ngời danh tạc chẳng nào quên.

Minh Hội.

Syd 8/3/MT

TRƯỜNG LÀNG.

Bên bờ hàng phượng tím.

Nhìn xa thảm hoa xuân.

Nhớ nhanh thời cấp sách.

Mỗi ngày đến trường làng.

Bạn cùng đường đến lớp.

Qua xóm nhỏ làng quê.

Đã bao nhiêu kỷ niệm.

Sâu kính mãi theo tôi.

Minh Hội.

Syd 7/3/MT

ĐỪNG XA.

Phật truyền pháp dạy an tâm,

Con không học kỷ mà nằm chờ sung.

Để tâm mê muội pháp trần,

Càng xa bổn tánh mất dần bình an.

Minh Hội.

Brisbane 6/2/MT

MỌI VIỆC NƠI TÂM.

Mỗi ngày tập giữ tâm vui,

Định an lành sáng  nụ cười đầy môi.

Hoa xuân khoe sắc người nhìn,

Tâm không có định chúng sinh rối sầu.

Minh Hội.

Syd 5/3/MT

 

hoa_sen (22)

YÊN BÌNH    ( Bài Hoạ )
 
Chẳng đi đâu nên chẳng về đâu
Trong mong muốn đã ẩn mầm sầu
Hạnh phúc với ai diệt ao ước
Nhắm mắt về đâu chớ lo âu!
Phát huy dục thiện mãi bên ta
Tung cánh bay giữa trời hỷ xã
Bình yên rời có - không chấp mắc
Niết Bàn ngay nơi cõi Ta Bà
 
Pt Quảng An Houston, Tx
 
*********
HỘI PHÁP HOA THỨ 19
 
Phước lành đọc nhớ Pháp Hoa
Vun trồng công đức thiết tha kể từ
Thọ trì đọc chép Kinh thư 
Xứng mang danh hiệu Pháp Sư đó là
Giảng nói bày vẽ chỉ ra
Cho người thấu hiểu xâu xa Đạo Mầu
Lý nghĩa huyền diệu thâm sâu
Pháp Sư Công Đức thiên thâu phước lành
Ấy người căn lợi cao thanh
Lục căn thanh tịnh ngọn ngành tiếp thu
Tuỳ công năng tuỳ phạm trù
Viên thông tỏa rạng công phu tương đồng
Công đức quả thật mênh mông
Qua Tam Thiên cõi suốt thông lẽ huyền.
 
Quảng An Houston, Tx
 
 
********
 
 
ĐẾN ĐẾN ĐI ĐI  ( Bài Hoạ )
 
Không sinh không diệt sợ mà chi
Chơn Như hoá hiện bất tư nghì
Đến đi theo lẽ tuỳ duyên sự
Thong dong tự tại cứ tuỳ nghi
 
Quảng An Houston, Tx
********
HÃY NHÌN TA  ( Bài Hoạ )
 
So bì Họ mãi cao sang
Gia đình tạo nghiệp ác gian họ làm
Phước bằng sông ai chẳng ham
Thìa muối ác bỏ chẳng làm mặn đâu
Còn ta phước ít mới rầu
Như ly nước nhỏ có đâu sánh bằng
Muỗn muối bỏ khuấy mặn chăng?      ( Mặn quá )
Nên chi ta phải thường hằng suy tư
Hành thiện dầu nhỏ không từ 
Phước lành tích tụ thành như sông hồ
Hãy nhìn ta mà điểm tô
Làm lành hướng thiện tha hồ phước tăng
Thân tâm an lạc thường hằng
Tiêu trừ nghiệp ác siêu thăng Niết Bàn
 
Quảng An, Houston, Tx
 
 
*******
 
 
HẠNH PHÚC LÀ ĐÂY   ( Bài Hoạ )
Toạ thiền tâm thái tịnh yên
Dứt trừ vọng tưởng não phiền rụng rơi
Kiểm soát tâm chớ là lơi
Sớm chiều tinh tấn mọi thời ổn an
Cảm niềm vi diệu tâm can
Như tiên thoát tục nhẹ nhàng bản thân
Bệnh tiêu, tỉnh giác định thần
Thiên Đàn trước mặt thật chân an hoà
 
Quảng An, Houston, Tx
 
 
*******
 
 
NƠI BÌNH AN    ( Bài Hoạ )
 
Bao lần dong ruỗi kiếp lang thang
Bừng tỉnh thức giây phút ngỡ ngàng
Bao lần mãi học đi, học nói
Ngay kiếp này chuyển đổi vẻ vang
Tìm giải thoát hướng tâm về Phật 
Quyết xã buông dính mắc rộn ràng
Chánh niệm tròn đầy xua phiền não
Sống ngay đây Nơi Chốn Bình An 
 
Quảng An Houston, Tx
 
*******
ĐẠO NGHIỆP   ( Bài Hoạ )
 
 
Ra sức tầm Đạo rạng vinh quang
Chuyển hoá, truyền trao, hiển Đạo Vàng
Dẫn Chúng, độ đời, đền ơn nghĩa
Xứng bậc Chân Sư, Đạo nghiệp mang
 
Quảng An, Houston, Tx
 
 
*******
 
TRƯỜNG LÀNG
 
Bên bờ hàng phượng đỏ
Nhìn xa thảm cỏ xanh
Thoáng qua thời cắp sách
Trường làng vui học hành
Đầy đường bạn đến lớp
Qua xóm nhỏ làng quê
Ảnh hình trong tâm tưởng
Bao kỷ niệm theo về
 
Quảng An , Houston, Tx
 
 
 
*******
 
 
MỌI VIỆC NƠI TÂM   ( Bài Hoạ )
 
Giữ tâm an vui mỗi ngày
Chánh niệm định tỉnh lành thay nụ cười
Hoa tâm khoe sắc tốt tươi 
Tuỳ tâm chiêu cảm ta người buồn, vui
 
Quảng An, Houston, Tx
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 20710)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16068)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21031)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15391)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 15917)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14232)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 13227)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 14786)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 13561)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15276)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”