An Lạc Cảm

25/04/201816:13(Xem: 11533)
An Lạc Cảm
rung tung-1


An Lạc Cảm
Tùng xanh thẳng đứng một thân cây,
Tán lá xoè ra mát đất này.
Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy,
Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay.
Chùa im mõ sớm khua tan mộng,
Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày.
Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng,
Vườn thiền tĩnh mịch, ý thiền say...!

con duong
Sơn Cư
Sơn Cư toả rạng ánh từ tâm,
Nhẹ bước chân đi giữa thế trần.
Thuyết pháp, trì kinh, ngâm diệu lý,
Xây chùa, tạo tượng, báo thâm ân.
Kim Sơn cảnh đẹp, trời trong sáng,
Ngọc Hải thuyền không, bến lặng trầm.
Phật ngự non cao, mây trải bóng,
Gió lành khẻ gọi, tiếng chuông ngân...!


con duong 3
Xuân Sang 
Trời xanh, nắng ấm, tiết xuân sang,
Lộc trổ, chồi đơm, nụ thắm hồng.
Cảnh vật thanh bình muôn cảnh sáng,
Nhân sanh hạnh phúc vạn nhân thông.
Nguồn thơ tỏ rạng tình non nước,
Ý đạo chan hoà nghĩa tổ tông.
Niệm niệm triêm ân vun cội phúc,
Xuân sang mãn cảnh, dậy xuân lòng...!
 
California, 24-04-2018
Thích Chúc Hiền
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/02/2017(Xem: 14078)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm Vì chàng tính chẳng khó khăn Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
04/02/2017(Xem: 11968)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18915)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 13311)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 11450)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 11681)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 17197)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13357)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 13687)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 12970)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.